Hôm trước vào Bách Thảo đá bóng có một nhóm học sinh khoảng cấp 2 vào đá bóng. Trong lúc họ đợi nhau, chia quân thì mình loanh quanh ở đó lấy quả bóng mình mang theo bật bóng với bạn này bạn kia. Có mấy bạn thi nhảy qua vũng nước khoảng mét rưỡi. Chỉ có 2 trong khoảng 10 bạn nhảy qua được một vũng nước theo mình là quá đơn giản. Mình ở tuổi đó có thể nhảy qua vũng nước dài gấp rưỡi và nhảy chụm chân qua vũng nước này và hạ cánh không tiếng động.
Mình cũng lấy đà khá xa nhảy qua khá nhẹ rồi nói 2 bạn đó thử nhảy chụm chân xem. Các bạn đó lắc đầu và bảo mình nhảy xem.
Mình chụm chân và băn khoăn. Nhận ra vũng nước này không còn là trò vặt như hồi trước.
Mình nhảy và rơi vào vũng nước, phải tách chân ra trụ cách bờ khoảng 10 cm.
Bọn trẻ con cười, không có ý giễu cợt hoặc mình cũng không để ý.
Bật bật tại chỗ, hít thở, thử lại. Vẫn thế.
Thử lấy đà gần gần điểm xuất phát, nhảy lăng qua vẫn nhẹ.
Thử nhảy lăng qua ở điểm xuất phát. Khá nặng nề, vất vả, nhưng qua được.
Và mình nhận ra là mình không nhảy chụm chân qua được lúc đó và bỏ cuộc.
Bọn nó chơi nhảy xong cũng ko cho đá cùng, đuổi sang chỗ bọn lớn hơn đá ma.
Mình già thật rồi. Hy vọng đá ma khá hơn vớt vát, về già đi ăn xin dụ người qua đường đá ma, bật một chạm ăn tiền.
Trong lúc ăn xin đó, nhớ về câu chuyện này, có lẽ chỉ còn niềm hối tiếc ngọt ngào không đủ tự nhiên hay đủ can đảm để lấy những lời giễu cợt, nỗi sợ bị giễu cợt làm chất liệu để có thêm trải nghiệm.
Có nhiều lúc, mình không biết là thử lại có được không nhưng lúc đó đã không dám thử nhảy qua vũng nước theo cách của người chỉ tập trung vào việc bật hết sức mình, không bị làm yếu đi, phân tán năng lượng bởi nỗi sợ việc rơi xuống và bị chế nhạo. Mình biết ngã xuống đống bùn đó có thể đau, có thể sái chân, dập mặt nhưng đó là thứ đồng hồ của tuổi trẻ còn chưa dừng lại bởi sự già nua.