III.8h00 và bình minh.
Trước khi vào chương III, ta hãy quay trở lại phố Wall của Mỹ lúc 8h tối qua. Tạm quên gia đình Johnson để ngó vào một ngôi nhà khác. Trong ngôi nhà có ông chủ, bà chủ và một gã hầu. Lúc này, ngôi nhà đang bị đốt phá. Cả ba kẻ trong nhà run cầm cập. Lão chủ tranh cãi với anh giúp việc:
- Mày xuống ngăn bọn nó lại tao sẽ thưởng.
- Đồ ngu! Sắp chết hết cả. Tiền với tao còn nghĩa lí gì.
- Mày dám ăn nói với chủ mày như thế hả!
- Ừ đấy! *********! Mày làm gì được tao!
Lão chủ tức giận không kiềm chế nổi, ngay ở công ty cũng chỉ dám gọi lão là ?ođồ con lợn? phía sau lưng mà thôi. Lão lấy cái ba tong định nện gã hầu. Nhưng gã trai nhanh hơn, vớ ngay con dao cho lão này một phát. Mụ vợ sợ hãi nhìn gã hầu van vỉ. Rồi mụ chợt cười khả ố: ?oChỉ còn ngày mai nữa thôi, minh hãy xả láng ăn chơi đi anh?. Mụ ngả vào gã. Cả hai cười man rợ. Chúng quên rằng lửa đã bén đến cầu thang?
Bình minh ở Mỹ. Nhìn nước Mỹ lúc bình minh mà người ta cứ ngỡ như một Việt Nam ngay sau một cuộc chiến tranh vậy.
Những kẻ điên loạn, những chống trả, những cảnh sát, họ giết lẫn nhau và chỉ sau một đêm, ngoài được phố đã đầy những xác người, xác ô tô ngổn ngang, những ngôi nhà cháy rụi?
Những kẻ phá hoại hoặc chết hoặc mệt mỏi, chỉ còn lác đác những nhóm nhỏ tiếp tục thú vui.
Hầu hết mọi người đều ngồi trong nhà cầu nguyện cho những kẻ xấu số. Một bình minh duy nhất của nước Mỹ chìm trong im lặng.
Ở Nhật và Châu Phi: Tình hình vẫn thế.
Ở Việt Nam. Cho đến buổi sáng (ở một múi giờ khác), người ta thấy bất ngờ. Sự tàn phá của bọn ngông cuồng không đáng kể, những kẻ nổi loạn đã bị bắt và? chờ ngày xét xử. Những kẻ xấu mà ta vẫn thấy hàng ngày đâu cả rồi? Những cam chịu tưởng như chờ dịp nổi loạn đâu cả rồi? Đêm qua, họ đã sống với gia đình, cha, mẹ và con đã thức với nhau để hiểu nhau và xin nhau tha lỗi. Vậy là những kẻ vứt đi đã bị bắt hết cả rồi.
Sáng hôm ấy, trời vẫn đẹp, những cụ già tập dưỡng sinh trong công viên, cùng nhau dạo quanh hồ. Những cặp vợ chồng trẻ cũng dắt con đi dạo. Những đôi lứa đi trên con đường ngập nắng và sương.
Có một chàng trai dũng cảm quyết định thổ lộ nỗi lòng với một người chàng yêu dấu. Chàng tưởng tượng ra cảnh nàng rơi lệ sung sướng. Rồi cả hai dắt tay nhau đi khắp phố phường thân yêu. Và đến đoạn kết, khi thiên thạch kia đang lao đến, chàng và nàng sẽ hôn nhau?
Chàng lâng lâng bước đến nhà nàng. Đi qua công viên, chàng nhìn quanh rồi lén lút hái một bông hoa, tự an ủi lương tâm như bao tên trộm vẫn thường làm: ?oMai là ngày tận thế rồi mà?.
Bất hạnh thay cho chàng. Chàng gặp một em bé bị lạc cha mẹ. Định bỏ đi những nghĩ đến những giờ phút cuối mà cha mẹ em bé muốn gần em, chàng quyết định đưa em bé về nhà. Em bé sợ hãi và nhỏ quá nên không nhớ được gì. Chàng phải lần mò từng ngôi nhà góc phố nhưng vô vọng. May thay, có một chú công an, chàng nhờ chú đưa em bé về nhưng chú cũng phải về với gia đình, phải thông cảm thôi. Giá như là người khác, chàng đã bỏ mặc em bé nhưng bất hạnh thay, chàng lại là người tốt. Thế là cô gái lại mòn mỏi chờ chàng đến nói lời yêu.
?
Chương kết. 23h48 (giờ Mỹ)
Tôi phải đưa chương này lên trước bởi tôi sợ chẳng may lúc tôi đang viết dở thì trái đất nổ tung. Lúc ấy thì chuyện của tôi lại có đầu mà không có đuôi. Làm sao người đọc có thể chấp nhận được.
23h48. Ấy là thời điểm một phút sau khi trái đất nổ tung. Một tia sáng lóe lên rồi tắt phụt. Thiên thạch kia vẫn lao đi và đi tìm những trái đất khác để hóa kiếp cho chúng. Cầu cho thiên thạch quái ác ấy sẽ bị một thiên thạch quái ác hơn tiêu diệt. Nếu sau triệu triệu năm nữa, khi loài người mới ra đời, các bạn đọc được câu chuyện này của tôi thì xin các bạn đừng tin đây là sự thật. Mai mới là ngày tận thế cơ mà?
Chương trước chương kết. 23h45-23h46-23h47.
23h45. Một gã lười ngủ dậy. Gã đã ngủ từ trưa hôm trước đến tận lúc này. Chẳng là gã mải mê chơi một game chiến thuật mất hai ngày đêm nên phải ngủ bù lấy sức. Gã sống độc thân với số tiền cha mẹ để lại nên tha hồ tự do theo sở thích. Gã chỉ ăn, chơi và ngủ. Bạn bè bảo gã câu ngạn ngữ còn mang từ Việt Nam: ?oCuộc đời có một gang tay-Ai hay ngủ ngày con được nửa gang?. Gã trả lời: ?oBao kẻ ao ước được sống như cái nửa gang của tao đấy?. Bè bạn gã bỏ đi dần.
23h46. Gã thấy người lâng lâng lạ. Gã nghe tiếng gào khóc ầm ĩ. Gã cằn nhằn: ?oĐêm khuya khuắt thế này, để cho người ta ngủ chứ. Cứ làm như là ngày tận thế không bằng?.
Gã uể oải nhìn đồng hồ:
11h47
?
?
?
Chorus:
mai là ngày tận thế
quả đất này sẽ hết buồn đau
người ta vội vã nhìn nhau
để kịp nhận ra ai là bạn
có những phố đông hỗn loạn
những kẻ điên cuồng đập phá gầm rên
những đoàn xe đua, những súng, những máu đen?
thì mặc xác! mai là ngày tận thế
trong công viên, những trai gái bên nhau lặng lẽ
khẽ thì thầm ôn lại những ngày vui
những cụ già thong thả bước sóng đôi
trong mắt vẫn thấy mùa thu đẹp lắm
những chàng trai đang yêu say đắm
lòng thẹn thùng giữ kín mối tình câm
vội vã bước trong mưa lâm thâm
đến cô gái đang chờ từng khoảnh khắc
những chân trời xa lơ xa lắc
những cánh buồm vẫn lướt giữa biển khơi
biển vẫn đẹp đẹp chơi vơi
vẫn âm ỉ những nỗi niềm hoài bão
hãy quên đi những gì là giả tạo
hãy một lần sống thật với mình đi
một lần ấy được mấy khi
mai đã là ngày tận thế
anh ước được hóa thành con dế
hát nát lòng cho cả thế gian nghe
anh sẽ thoát khỏi bao diêm nhỏ bé
nát lòng rồi anh lại hóa thành ve?
gửi cho em chiếc lá me
đơn sơ lắm nhưng sẽ thành kỷ vật
biết đâu đấy nó sẽ thành trái đất
bao giờ em nhận được?
anh e?
(Khởi thảo, một số ngày năm 1999 hoặc 2000, định viết thành tiểu thuyết, nhưng thấy vừa lười vừa không cần thiết)
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗