KHÔNG PHẢI TÔI
Cuối cùng thì điều phi-phi lí cũng xảy ra. Chả có gì phải bàn cãi hay ngạc nhiên cả: Hiền tài rơi vào tay độc tài.
Độc tài trông thế cũng có bằng tốt nghiệp tiểu học đấy. Có lần còn được học dự bị lớp chuyên toán. Nên cũng biết cái bài trong sách toán khó: Nói đúng thì chặt đầu, nói sai thì treo cổ. Nhà thông thái bảo: Hãy treo cổ tôi lên.
Hiền tài rơi vào tay độc tài là chết chắc rồi. Trạng Quỳnh mấy lần tự cứu mình thoát chết nhờ mau miệng trong những vụ kiểu Đào đoản thọ? nhưng rồi khẩu khí đâu mạnh hơn đê hèn tai trâu. Ngữ ngôn đâu mạnh hơn thuốc độc và bẩn quyền.
Độc tài trông thế mà cũng từ bi: Hãy nói mà không nói thì ta tha chết.
Hiền tài mỉm cười. Sủa gâu gâu gâu. Gâu gâu gâu là tiếng nói của chó nhưng chả phải tiếng nói của người. Nên là nói mà không nói vậy.
Được cái độc tài có tướng ưng khuyển làm mấy gã quân sư sướng quá phá lên cười. Độc tài giỏi toán mà dốt văn nên ngơ ngác. Nhưng làm nghề này cũng phải biết văn vở mà cười theo rồi hỏi khéo cận thần: Các người cười ta phải không?
Độc tài có cái khổ là suốt ngày phải ăn ngon, gặp gỡ gái đẹp, toàn thứ đáng sợ? nhưng cái sướng rành rành là càng giễu mình thì càng được nâng cao chót vót.
Bá quan văn võ thót tim. Ai ngờ ngài đúp lên đúp xuống mà minh triết thế. Nên mới vội tấu rằng: Dạ, đâu có ạ. Chúng thần cười là cười cái thằng đang bị chặt đứt gân khoeo quì dưới kia vì sợ chết mà phải sủa lên như chó.
Độc tài gật gù mãn nguyện: À ra thế. Mi thua rồi, mi phải chết. Nhưng ta là bậc minh quân, cho mi một cơ hội nữa. Coi như ta sinh ra mi thêm một lần nữa vậy.
Hiền tài cúi đầu cung kính. Đồng thời nước khai từ đũng quần xèo xèo rịn ra đầy tấm thảm xịn được cống từ nền tinh hoa dệt thuật đẹp đẽ nhất mà dân tình mông muội nhất.
Cái này hơi bất ngờ. Độc tài chả hiểu mô tê gì cả.
Còn các hoạn quan thì thi nhau xoen xoét:
- Láo, thằng này láo, dám đái bậy giữa nơi tôn nghiêm, phải hoạn, phải hoạn.
- Đâu có, nó sợ vãi tè đó mà. Bọn văn nghệ sỹ là chúa nhát gan.
Độc tài cười lớn rồi hát bài tủ: Nào, mi muốn thanh minh gì không. Nói đi. Nói bậy thì ta phang gậy. Nói lái thì ta cắt dái. Nói hỗn thì ta đâm rốn. Nói tắt thì ta móc mắt. Nói hay thì ta chặt tay. Không nói thì ta trói hồn.
Hiền tài mới ngoác miệng oe oe oe. Song le, mùi thối khắm bay ngập tràn nơi thiêng kính.
Các nịnh thần lại được dịp mở máy:
- Cha chả cha chả, thằng này hỗn xược hết chỗ nói. Lại dám mang *** vào đây. Phải khâu đít lại. Phải khâu đít lại.
- Lại đâu có, nó lại sợ vãi *** đấy thôi. Bọn văn nghệ sỹ là siêu chúa nhát gan.
Có một xu thời quan còn tí khí chất đứng im lặng nuốt lệ cắn lưỡi nãy giờ không chịu được mới phải lên tiếng:
- Bẩm ngài, anh ta ỉa đái ý là anh ta đã hoá hài nhi. Chính là nhờ ơn tái sinh của ngài vậy. Mà hài nhi thì như ấu trùng, dù ăn lá nhưng mà đều vô tội.
Hiền tài phá lên cười quá đỗi hồn nhiên làm xu thời quan biết mình thêm một lần ngu, liền ngậm miệng cúi đầu.
Độc tài nghe cũng vui tai thấy cũng vui mắt mới tiếp tục ban phát nhân từ: Vậy ta đẻ ngươi ra thêm một lần nữa nhé. Làm được việc này thì ta tha: Tạo ra âm thanh không vô nghĩa như chó sủa mà cũng vẫn không được nói.
Hiền tài cắn máu ngón tay viết lên thảm trắng cạnh bãi nước đái đã ngấm ố vàng một mảng:
thơ là hấp hối của âm thanh
là tiếng thét treo căng chỉ mành
và đêm buông xuống đêm buông xuống
rưới buồn lên mãi những mầm xanh
Viết đến đó, nhăn mặt. Có vẻ sợ đau, tiếc máu, liền đưa ngón tay lên miệng ngậm. Cả bộ sậu đều hận hiền tài nhưng xem cách chăm chú và há miệng nhểu dãi của họ thì có thể thấy họ như đang bị lôi cuốn đến không cưỡng được.
Hiền tài cứ ngậm ngón tay chán chê như trẻ con, cười trong nước mắt ri rỉ rơi đến nửa canh giờ mà xung quanh vẫn cứ im phăng phắc. Sau rồi hiền tài rút tay ra khỏi miệng. Vết thương trên da đã lành. Lại nhổ một bãi nước bọt lớn chưa từng thấy xuống thảm. Lạ thay, nước bọt cứ dập dềnh như thủy ngân, không ngấm đi đâu cả. Liền đó, lấy ngón tay vừa rồi, chấm nước bọt trong veo mà viết những chữ vô hình:
Chả ai hiểu gì cả. Chỉ mỗi độc tài và xu thời quan nghe một khúc nhạc ngân vang trong óc:
ngôn ngữ chỉ như chiếc phù du
làm mù kẻ sáng sáng kẻ mù
làm dại kẻ khôn khôn kẻ dại
giữa trần gian quá đỗi âm u
ngôn ngữ gợi muôn sức trẻ trai
cũng là thuốc phiện dỗ bất tài
biết lấy ngữ ngôn cười ngôn ngữ
mới là thâm nhập đúng và sai
ngôn ngữ là tim óc hiền nhân
cũng là *** đái lũ bất cần
biết uống mưa nguồn hay ăn bả
cũng tuỳ cách cập nhật tha nhân
Xu thời quan ngã xuống ngất lịm. Nhưng không hộc máu. Sắc mặt chỉ tái xanh nhợt lúc ngã. Nằm im dần hồng hào trở lại.
Còn độc tài đê?Tch hiểu nhưng không hiểu sao thấy rợn hết chịu nổi. Biết cứ tiếp tục trò chơi là mình sẽ hết muốn độc tài. Liền sai đao phủ chém treo ngành hiền tài.
Chả đao phủ nào dám chém. Thế là bị độc tài bắt lần lượt chém nhau. Đao phủ cuối hoá điên cầm đao lao vào độc tài. Nhưng quanh ngai vàng là lưới điện nên bị cháy đen thui.
Độc tài bèn gọi kiến trúc sư làm ngay một chuồng cọp quanh hiền tài để cả triều đình đứng ngoài song sắt xem trực tiếp. Tiếc là chả cọp beo nào dám cào. Lại còn liếm tay liếm chân mới nhột. Hí hí há há.
Thế này thì còn ra thể thống gì nữa. Hoạn quan thân cận nhất của độc tài hiến kế: Chi bằng ta bắt thân quyến hắn về đây rồi hành hạ trước mặt hắn. Đó mới là cái làm hắn đau đớn nhất vậy.
Độc tài gào lên như cháy chợ Đồng Xuân:
Đồ ngu! Đồ hèn! Đồ súc vật! Đồ mâ?Tt dạy! Đồ đê tiện! Đồ cho?T má! Đồ đáng khinh bỉ hơn bất cứ kẻ đáng khinh bỉ nào khiến một người nho nhã như ta phải văng bậy. Mi tưởng ta không biết cái kế tùng xẻo vợ vỡ tim chồng ấy sao. Nhưng thằng này đê?Tch có ai thân thích được với nó cả. Vả lại đến cao siêu như Tôn Tử còn không thèm cho cái trò cực đại hạ tiện ấy vào binh pháp sạch ít bẩn nhiều trong cái thời triền miên chém giết vô tình vô nghĩa của mình. Ngay đến cả bạo chúa Nero tàn độc và hoang tưởng man rợ mình là nghệ sỹ cũng đã tuyên ngôn cái trò dùng tha nhân để bức tử kẻ thù là trò đê hèn kinh tởm nhất của mọi trò đê hèn kinh tởm mà bất cứ kẻ đê hèn kinh tởm vì không biết đê hèn kinh tởm là gì cũng phải thấy đê hèn và kinh tởm và nguyền rủa. Và tất cả những lời nguyền tích tụ đời đời kiếp kiếp ấy sẽ khiến bất cứ kẻ xâm phạm nào dù kiêu hãnh và vô cảm đến đâu cũng phải oằn oại vĩnh cửu trong đau đớn và nhục nhã. Đó chính là luật bất thành văn mà bất cứ kẻ thiện ác nào cũng phải tuân thủ. Mà Nero lại là thần tượng của ta.
Quả tình đây là khoảnh khắc thiên tài vĩ đại của độc tài khi nói được một số câu ít sai ngữ pháp, chính tả và có vẻ nghề nghệ thuần thuật như vầy.
Nói đoạn, sai người đi bắt vợ con tên hoạn quan về mà hành hạ trước mặt hắn.
Trong thời gian chờ đợi bắt vợ con hoạn quan về thì vẫn phải tính sổ với hiền tài cho đỡ sốt ruột.
Đao phủ vừa tuyệt chủng nhưng đã có kinh nghiệm, độc tài cho trực thăng đón ngay một tiểu tử bất kỳ ở một đất nước thuộc loài nghèo đói và mù văn hoá nhất quả đất. Rồi bảo thích làm gì thằng kia thì làm. Thông thường, tiểu tử này thường mổ bụng moi gan mút não nạn nhân. Như một thói quen của kẻ chuyên nghiệp. Chả bứt rứt gì. Ngon là khác. Hắn chả biết chữ cũng chả biết ai vào ai. Ai cho tiền rồi thích sai gì thì sai. Lần này, hắn bỗng rùng mình như cái lần đầu tiên sau khi người tưới đẫm máu cha mẹ mình. Chả hiểu tại sao. Đời sát thủ kỵ nhất những phút yếu lòng như thế. Vội rút AK 5-1 bắn ngay. Đạn bay như Matrix. Đến trước mặt hiền tài liền đổi hướng xuyên rào rào thẳng vào tim sát thủ cũng như tất thảy văn võ bá quan. Cả tim độc tài nữa. Xu thời quan nằm hồng dưới đất nên đạn không làm gì.
Cuối cùng, không trúng đạn. Nhưng mỗi hiền tài chết.
Và tình yêu sống lại.
Cùng lúc, *** đái bay hơi hết.
Không. Như thế thì tình yêu phi lí và quá tầm thường. Không. Không sống lại.
Nảy mầm?
21.03.04
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗