Mẹ từ phía xa của con đê cất tiếng gọi: hai đứa về ăn cơm. Bố đứng bên cạnh, nhì
Mẹ từ phía xa của con đê cất tiếng gọi: hai đứa về ăn cơm. Bố đứng bên cạnh, nhìn chúng tôi trìu mến. Tôi thấy trong mắt bố và cả trong mắt mẹ ham muốn được nhảy tùm xuống nước với chúng tôi. Nhưng hai người chỉ đứng từ xa ngắm nhìn và cảm thấy hài lòng với sự nhìn ngắm ấy. Tôi thêm tự do vì thấy cuối cùng mình cũng làm được điều gì đó giúp họ yên lòng. Bầu trời cao vãi lúa. Không, lúc này tôi muốn dùng chữ ?othật cao?. Và thế là, buổi chiều bỗng có trăng sao. Mặt trời và mặt trăng trôi lại gần nhau. Có thể diễn tả thế nào nhỉ, à, rồi họ ********.
Tôi đã giết một đôi lứa đang ********. Chỉ bởi sự hiếu động của tôi và bởi văn hóa của tôi bị nhiễm khuẩn: ******** là xấu, là tội lỗi.
(còn)