← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 24 tháng 7, 2008
Nghệ thuật ở mãi ngoài kia (tiếp)
4. Khó đòi h ỏi một bộ phim truyền hình phải mạnh về nghệ thuật. Nhưng giả có là phim gi ả i trí thì ngoài vi ệc làm thỏa mãn những người thích chê, nó có quá ít tính giải trí. Đây ch ắ c ch ắ n không ph ả i phim hài dù nó có th ể gây c ườ i v ề độ nông của k ị ch b ả n. (Xét v ề phim truy ề n hình gi ả i trí, “Cô gái x ấ u xí” là m ộ t đ ộ t phá trong nước). Khi nó đi theo xu hướng ch ọ n ch ủ đ ề “nóng” (gi ớ i xung quanh văn h ọ c); b ộ khung nhân v ậ t yêu đ ươ ng ch ằ ng ch ị t t ạ o nên vi ệ c tr ở thành tình đ ị ch (hung hi ể m) ho ặ c nh ườ ng nh ị n (cao th ượ ng, bao dung); nghi ệ n ng ậ p, tiêu c ự c, đ ồ ng tính… thì cũng th ấ t b ạ i trong việc tạo sự hấp dẫn thuyết phục. Đ ơ n c ử c ả nh nhà th ơ đi vào bãi nghi ệ n, dân nghi ệ n, cave c ứ ng nh ắ c d ậ t d ờ nói năng mô ph ạ m r ồ i nhà thơ b ị đè ra chích trông nh ư k ị ch mà cũng không ra cách ướ c l ệ , t ượ ng tr ư ng trong sân kh ấ u. Đơn cử cảnh nữ tác giả Hân khóc lóc khi bị sụp đổ thần tượng dịch giả Long rồi nhí nhảnh chạy theo đại gia sách, hay ngơ ngác hỏi anh ấy đi đâu thế nhỉ, anh ấy bị sao thế nhỉ khi nhà thơ bạn mình nghiện và lang thang ở bãi nghiện… cho thấy con người này chỉ như một cô bé hồng tím, không hề có chiều sâu lẫn trải nghiệm để trở thành một tác giả hay như được công nhận. Ông Kh ả i H ư ng trong bài ph ỏng vấn ngoài việc phải phát ngôn cho những việc như “tư tưởng không có vấn đề gì” (đây là ý tốt), làm tiền đề cho chủ trương văn học đi sát hiện thực (loa bất đắc dĩ)…, đã tỏ ra khá khách quan và chính xác nhưng ở phần cuối bài thì lại t ỏ ra ngây th ơ và tin tưởng s ự nhân t ừ , kh ờ kh ạ o c ủ a qu ầ n chúng kỳ l ạ : “Công chúng luôn luôn nhìn văn nghệ sĩ dưới vầng hào quang mà chưa thấy được mặt sau của họ, chưa bao giờ sống cùng với ông nhà thơ hút thuốc lào suốt đêm, không hề biết những tính xấu của ông ta. Còn công chúng như bà tiến sĩ gửi thư đến Đài Truyền hình Việt Nam chắc là bà ta chỉ thấy nhà thơ X đọc thơ sang sảng, nhà văn Y thì đung đưa, mà không thấy đằng sau tất cả những thứ đó, nhà thơ, nhà văn đó họ sống thế nào…” Mà dù quần chúng có như vậy, cách bộ phim thể hiện những mặt trái đâu phải cách giải trí hay “giác ngộ sự thật” tử tế cho quần chúng.

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →