← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 1 tháng 6, 2007
Sáng tác dự thi
Tác phẩm dự thi Sáng tác cổ động Forum Quả đất mùa: Tôi đi chợ …để tặng các bạn thiếu nhi… I. Hãy tưởng tượng một hôm bạn vẽ được một bức tranh tuyệt đẹp. Bạn còn đầy cảm hứng để vẽ tiếp bức thứ 2, thứ 3… nhưng bụng bắt đầu đói. Hãy hiểu cho là bạn đã đói từ lúc bắt đầu có cảm hứng vẽ bức tranh cách đây nhiều tiếng. Cảm hứng đã thắng được cơn đói trong thời gian bằng nhiều cuộc nhậu lai rai ở các quán bia. Một chiến thắng vẻ vang. Nhưng trên đời, có chiến thắng nào kéo dài được mãi… Lục lọi thì thấy hết mỳ tôm rồi mới đau. Không sao, ninh tạm cái ví da cá sấu một đại gia tặng (Hôm đó, hắn đưa bạn đi mua sắm khắp nơi, nói sẽ trưng hết tranh của bạn lên một gallery trung tâm thủ đô, 3 mặt tiền. Đến đoạn vào nhà nghỉ, bạn xin phép đi mua thuốc rồi phóng thẳng ra hàng kem * (đoạn này là bắt chước tinh thần trong sáng của nhiều phóng sự)), chén. Không ngon lắm nhưng làm thêm ly nước máy cũng no căng. Chuyện chưa kết thúc có hậu ở đó. Đang vẽ dở bức thứ 2 thì mầu hết. Không có cái hận nào như cái hận này. Các chủ nợ dù là những người tốt bụng nghĩ ra phương pháp cho vay nặng lãi thì cũng không thể tốt bụng mãi. Họ là những người vô cùng sâu sắc đã ngộ ra rằng, trong thế giới thiện ác khó phân này, lòng tốt như vậy sẽ nuông chiều những người sống theo kiểu có vay mà không có trả. Thôi, đành bán bức thứ nhất đi để vẽ bức thứ 2. Nhưng biết bán cho ai bi giờ? II. Nghe phong phanh (hay là “phong thanh” cũng được, dù không tượng hình bằng) hình như bi giờ đang có một cái Chợ nghệ thuật ở đâu đó mà slogan của nó là “Mua bán nghệ thuật mới đau” . Đau giề mà đau, bán xong có tiền vẽ cái khác cho sướng thân. Không bán thì thôi, đã bán thì đừng sướt mướt. Làm cave, làm người nuôi cây hay làm nghệ sỹ đều là làm việc cả. Sống nó phải mạnh mẽ như vầy. Thế là bạn khăn gói lên đường. Gặp một bác xe ôm, bạn hỏi: “Bác ơi, cho em hỏi, chợ nghệ thuật ở đâu hở bác?” Bác xe ôm trố mắc, lắc đầu. “Thử vào hàng net hỏi xem”, một cụ già đang vừa dán mắt vào màn hình điện thoại đi động, ngón cái chiu chiu chiu, vừa gợi ý. III. “Bạn ơi…” “Bạn ơi…” “Ơ, gì ạ?” một bạn hình như 9x kéo nhẹ cái tai nghe xuống, bàn tay phải vẫn gõ choạch choạch choạch choạch…, chát, một mắt vẫn cười mê mờ với audition, một mắt ngơ ngác quay lại hỏi (siêu thật!). “Ờ, cho tớ hỏi cái chợ… chợ… nghệ thuật ở đâu ý nhỉ?” “Em không biết, nghệ thuật thì chị phải hỏi cái anh béo ị đầu to mắt trố kia kìa. Anh ấy suốt ngày lọc cọc đạp xe đến post thơ (trộm nghĩ, đạp xe giảm béo rùi lại ngồi ị post thơ thì của thiên lại trả địa) với cãi nhau cái khỉ gì trên mạng í. Mấy lần em liếc qua chả hiểu gì. Toàn cái gì mà tránh đại tự sự mới chả cứu thế giới . Chít rùi! Tại chị đấy. Thôi, để im em chơi!”. “Cảm ơn bạn”. IV. “Anh ơi…” “Anh ơi…” “Anh ơi…” “ANH ƠI!!!” “Ối!” (mình xinh hay đáng sợ vậy sao?) “Xin lỗi anh” “Ơ, ơ, vâng, vâng…” (lắp ba lắp bắp) “Anh cho em hỏi chợ nghệ thuật ở đâu ạ?” (chớp chớp ) (Sáng cái mắt lờ đờ lên) “À, đây, đây, đây. Đây này .” (Cứ tưởng hắn sáng mắt vì mình, ghét ghê). Thế là không có tiền bạn cũng ngồi ngay sang máy bên cạnh (gọi người cứu net sau ). (to be continued) *: hây nghe lời anh bớt lo đi lắng lo thay đổi được gì đâu em đi tìm ăn một que kem nhẩn nha ăn nhé đừng xem đồng hồ ăn xong em sẽ bảo ô mình vừa lo cái cóc khô gì nhề 01.02.06 (Trong phần Hòa bình, tập thơ Bé tập tô) © away – quadatmua® Nguồn: http://forum.quadatmua.com/showthread.php?p=103#post103 Dự định viết một đoạn nữa rồi mời mọi người sáng tác chung.

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →