cái thời tôi lóng ngóng yêu
hai bàn tay trắng vẫn liều đam mê
mất em thơ xoá lời thề
suốt đời làm mỗi một nghề yêu em
*
đến thời bơi giữa tẹp nhem
biết bao nhiêu cái đẹp đèm nhưng không
bằng em một cánh bạch hồng
chở người khác giữa dòng sông phố phường
*
thời ai cũng bất bình thường
chả ai hiểu nổi con đường mình đi
sống hay chết để làm gì
không vì xao xuyến thì vì sao đây
*
cái thời ai cũng lạc bầy
con chim cũng chẳng thơ ngây nữa rồi
không còn hót tiếng tinh khôi
định đi tự tử nhưng thôi
nhát mà
*
cái thời này cũng thật là
dẫu rằng nhỏ mọn bao la vẫn còn
lại đành làm đứa trẻ con
cười cười nhấm nháp ngọt ngòn cô liêu
02.03.04
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...