← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 3 tháng 4, 2013
"Đừng bao giờ cố gắng yêu lại người yêu cũ Vì yêu lại một người mình đã từng yêu cũng giống như Mình đã từng đọc cuốn sách mình đã từng đọc Bạn đã biết trước kết thúc của nó như thế nào Và kết thúc ấy sẽ không bao giờ thay đổi" Đoạn này của ai mà ngu vãi, chắc là kẻ ít đọc những thứ hay ho. Cuốn sách vẫn ngần ấy nội dung, con người khác đi. Hoặc nếu con người giống cuốn sách, không mấy thay đổi thì có thể cách đọc của ta thay đổi. Quan trọng là cuốn sách có hay không để ta có thể đọc đi đọc lại, mỗi lần đọc lại hiểu hơn, thấy thêm nhiều cái hay hơn. Và quan trọng hơn là ta có là người hay lên như lớn lên không, để trước cuốn sách/con người, ta thấy thêm được những cái hay mà sự ngu dốt của ta chưa từng thấy. "Sự bất tử" của Milan Kundera là một cuốn như vậy. Phải cho chữ "sự bất tử" vào ngoặc kép không có bà con lại nhầm tên sách là "Sự bất tử của Milan Kundera". Nghe cũng hay, sách dầy cộp mà vẫn gợi hứng để đọc đi đọc lại thì cũng gần như bất cbn tử rồi. Bác này là một trong những người viết sâu sắc nhất (và không kém phần hấp dẫn bởi cả cái thật) mà không nhiều người biết tên. Nói sang chuyện đọc con người. Chế Lan Viên có bài này hay: CÂY BÀNG TỈNH NHỎ Kiến An. Cây bàng tỉnh nhỏ Xanh xanh như buổi yêu đầu Sực nhớ lòng buồn một nửa Bấy giờ đã phải anh đâu? 1980 Đích đến là quãng đường đi, đọc cuốn sách, đọc con người hay còn là ở tình tiết, câu chữ, sự song hành, đâu phải là cái kết. Cái kết dễ thuộc, còn cái quãng đường đi thì đi kỹ, đi giỏi mới hiểu đường. Cái người viết ra câu kia nếu lớn lên vẫn không nghĩ khác thì vẫn cứ yêu đi yêu lại một người/một cuốn sách dở mà có biết đâu. Đó là yêu con người ái kỷ đầy định kiến và ngụy biện ngu ngốc của mình. Những bạn coi thường những bài thơ hay cũng vậy :D
Xem thêm tác phẩm khác →