← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 15 tháng 1, 2003
VỚI VÀI THI SỸ
cũng đâu dám bảo họ hâm cùng nhau thui thủi lặng câm nhiều lời "cứ như người ở trên giời" chim còn có lúc phải rơi nữa là... cũng đâu dám bảo họ già gần cây gần cỏ thì là trẻ con? bạc đầu mà vẫn lon ton để người thân thích héo hon thay mình cũng đâu dám bảo vô tình ở đâu mà chẳng mình mình ta ta đi qua một bãi tha ma chỉ còn xương với thịt da mất hồn nhưng tôi dám bảo họ khôn bao nhiêu tâm lực đều dồn vào yêu "có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình" * ------------------------------------------------------------ chú thích: * trích trong một bài khác 14.01.03

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →