Thơ14 tháng 3, 2016
Thời giờ đáng mếnNếu ta bấm đồng hồ lùi một phút
Để làm chui lại bút một bài thơ
Ai đã dám nghĩ ra trò đếm ngược
Nơi thời gian không lùi bước bao giờ
Vừa lo sống vừa phải lo mình chết
Đang mải lo rơi tõm xuống tuổi già
Như cô gái mải mê giơ điện thoại
Bỗng rơi vào ma trận rồi nha
Thời giờ chán bởi ta liên tục đếm
Rồ