Thơ15 tháng 11, 2014
Ngay khi tay rời máTa đã hối hận rồi
Vậy sao ta không thôi
Trước khi ta hành động
Chỉ khi nào ta sống
Bằng năng lượng oán hờn
Ta mới biến cô đơn
Thành vết thương kẻ khác
Một trăm kẻ độc ác
Bên nhau vẫn cô đơn
Đừng bao giờ oán hờn
Nếu làm ta hèn kém