Thơ7 tháng 12, 2016
Ngồi lơ đãngNgồi lơ đãng gọi tên em bằng mắt
Bằng trái tim hằng in xuống nụ cười
Anh ngồi dưới bóng chiều anh đã
Vẫn luôn ngồi trong bóng chiều tươi
Ngồi lơ đãng hỏi không gian một chút
Không gian luôn là câu hát không lời
Anh ngồi gỡ giờ ra trong một phút
Cứ gỡ hoài quên mất chiều rơi