Tùy bút7 tháng 8, 2013Trời mát, đang dễ tính, các bạn góp ý đê, nhất là chuyện spam gây bức xúc và ồ de trong thời gian vừa qua, mình xin lắng nghe và ồ de (hem hứa sẽ nghe theo vì có câu xui dại thì sao, de) `,'-
Thơ7 tháng 8, 2013creationis what i pay for my existence pains is what i pay for music hopelessness is what i pay for happiness it's o.k chiếc lá sáng trong đêm không khí sóng sánh thanks và tôi uống
Thơ7 tháng 8, 2013Dusty Rở đây bài hát chúng ta cùng nghe là sự hiểu đến bao giờ em sẽ ngấm vào anh? cái ngọt ngào cay mũi của sự nén lòng cũng có phần thú vị giá như loài người biết ăn dè trái đất tấm lưng chúng ta dựa vào bức tường đi tìm rung động của nhau anh bỗng muốn biến đi trong chốc lát để thấy trong mắt em câu trả
Thơ7 tháng 8, 2013Gầnkhi anh là một ngọn lửa ấm anh sợ đốt cháy em khi em ở quá gần khi anh là một dòng nước ngọt anh sợ nhấn chìm em khi em đến bơi trong khi anh là luồng không khí dịu anh sợ vò xé em khi bỗng hóa vòi rồng khi anh là bất cứ thứ gì anh đều sợ em sợ bị đốt cháy bị nhấn chìm bị vò xé... khi em không tin e
Thơ7 tháng 8, 2013By ban công's sidekhi ngồi ở ban công tôi bỗng nhớ điều không thể nhớ những chuyến xe đêm lầm lũi cô đơn đâu kém gì tôi cô đơn đâu chắc bằng em cô đơn hơn cái chết mùa hạ không giống mùa hè summer not like SumMeR a little bit hot i wanna drink a dew from your eyes một con kiến leo trên mai chiếu thuỷ i hear your voic
Thơ7 tháng 8, 2013Làm thế nàolàm thế nào để ngủ khi nỗi nhớ quấy rầy hãy hé ra cửa chữ rồi nhốt nó vào đây nhưng đấy là nhớ dịu nó tựa chữ, lặng thinh nỗi nhớ này bất trị nó đập chữ ruỳnh ruỳnh em làm ơn mở chữ cho nỗi nhớ ào ra lỡ em không muốn mở sợ sẽ rất rầy rà? tôi biết rồi, tôi biết nhốt nó lại làm gì nỗi nhớ là nỗi đẹp c
Thơ7 tháng 8, 2013Gần quán nước mía, kế bên một cơ quancây phượng nở cạnh cây bằng lăng nở ẩn chứa điều anh muốn nói với em mỗi chúng ta là một nửa tím xanh và là một phần hai màu đỏ phần còn lại chính là vũ trụ cũng nhỏ nhoi và bất tận vậy thôi anh chờ em cùng những cánh hoa rơi bay lặng lẽ và chờ hơi ấm đất khoảnh khắc này em là điều duy nhất những ph
Thơ7 tháng 8, 2013Dù anh biếtanh phải mạnh như một viên sỏi nhỏ lăn từ trên đỉnh núi xuống vực sâu anh chẳng biết để làm gì cả nhưng dường như là cả một nhu cầu anh phải mạnh dù nốt lần này nữa phải gầm lên như con thú với vết thương của nỗi lặng im bào mòn dòng máu nóng phải xù lông quát trả hư vô dù anh biết chẳng để làm gì c
Thơ7 tháng 8, 2013ChiềuChiều xanh con sóng long lanh Dưới trời xanh chiếc thuyền xanh xoay tròn Chiều vàng con sóng còn non Thuyền tôi bé cỏn bé con lặng lờ Chiều hồng con sóng nhớ bờ Thả thuyền tôi giữa bơ vơ sắc mầu Chiều tà con sóng bạc đầu Trở về Tôi có còn đâu dưới thuyền 2001
Thơ7 tháng 8, 2013LÃNG MẠNtôi sẽ chẳng đi trong mưa nữa tôi sẽ chẳng đi dưới nắng tàn tôi sẽ chẳng đi trong đêm vắng bởi vì tôi bị sâu răng em sẽ không còn cong môi nữa em sẽ thôi không bảo tôi tồi em sẽ không còn ăn kem sữa bởi vì em bị như tôi và em còn bị sưng môi anh ấy không hay soi gương nữa anh ấy không hay hát một mì
Tùy bút7 tháng 8, 2013Có thể... có thể với em ngồi sau lưng tôi không còn thấy Hà Nội ngập ngụa xe là sa mạc của sự quên lãng có thể khi em hiểu rất rõ nỗi buồn của người Israel và Palestine và rơm rớm mắt khi nghĩ về điều đó tôi không còn thấy Việt Nam rất lâu nữa vẫn là một cây cầu gẫy và tôi ngày càng rơi xuống rất sâ
Thơ7 tháng 8, 2013TIM TỈM TÌM TIMtìm đâu ra một câu thơ để mi cảm thấy thờ ơ đủ rồi và mi chấm dứt sự ngồi im trong thời đại núi đồi nhấp nhô một em nào đó mơ hồ sẽ nai lưng với mi thồ tương lai dù không sức rộng vai dài cũng cùng nhau hát một bài tự do nghĩa là cũng nhận sự cho mà không phải sốt vó lo đáp đền hoà bình đến chậm như
Thơ7 tháng 8, 2013LẠI BẮT ĐẦUhãy bắt đầu bằng một nụ cười khi với chính mi mi trở nên xa lạ hãy tự hỏi mi viết để làm gì và đòi một câu trả lời khác với: ta viết vì không biết thanh thản khi một nửa nhân loại sầu thảm có ý nghĩa gì không? hãy thả ta ra khỏi giọt nước mắt (với loài người) được đặt tên: địa cầu em hãy cố cô đơn t
Thơ7 tháng 8, 2013Và đọc, một mìnhđã nhiều ngày trôi qua những cái chết vô tội chất đầy như củi ướt chẳng thể đốt thành tro bay vào quên lãng đi bên người con gái người con trai không tài nào chìa chiếc nhẫn hư vô trái đất ban tặng anh không thể biết trước: dù có thể nàng không từ chối anh sẽ khiến nàng bị nó ăn mòn cùng hay họ sẽ l
Thơ7 tháng 8, 2013CHẢYrơi vào đây đi một ý tưởng cả bầu trời chờ chim lại bay em ơi tôi gọi em lại mới viết mùa xuân lên chiếc lá vàng đôi mắt tôi sắp chết đôi môi tôi cũng thế sắp là sau nữa một tình yêu dẫm lên vết chân sông đã đi tôi chán tắm trên những dòng tôi hãy chảy tràn sang những dòng em ừ có lẽ cả thơ đã chết
Thơ7 tháng 8, 2013ĐÃ VÀ CHƯA ĐÃtôi đã ngắm lọn khói cuối cùng của điếu thuốc lá và mỉm cười khi nó tắt thở tôi đã nghe nhịp đập kết của nỗi nhớ và chết cứng khi nó rơi vào miệng quá khứ tôi đã hôn tia sáng sau rốt của tinh cầu và mở mắt khi nó vỡ vụn tôi đã bắt tay tôi hết cỡ và từ chức tôi đi bộ quanh mùa chia sớt với một bóng d
Thơ7 tháng 8, 2013VƯỚNGanh làm vướng bận thi ca viết toàn những cái người ta viết rồi thưa em anh quyết định thôi để đi làm gã bán xôi ngoài đường khi anh trở lại bình thường chắc anh thông cảm phố phường này hơn không còn thấy quá cô đơn khi ai ai cũng buồn hơn cả mình bán xôi khuyến mãi cả tình vẫn không thay đổi tình h
Thơ7 tháng 8, 2013MỘT NGÕ CHO THƠcó một ngôi nhà mới với những bức tường trắng cho lũ trẻ viết lên những câu thơ chúng thích khoe những lỗi chính tả với hàng xóm không thích thơ thì vẽ tôi cũng viết một câu "Phải hy sinh tất cả cho con người, chỉ trừ, những người khác" của Stanislaw Jerzy Lec như những vết xăm đỏ trên ngực mỗi tổng
Thơ7 tháng 8, 2013l, NGƯỜI BẠN CHƯA CHẾT CỦA TÔIl, người bạn chưa chết của tôi nói: nếu tớ chết, hãy mừng cho tớ * nhưng như thế không* có nghĩa là tớ chán sống chỉ bởi cuộc đời bạn* không có nhiều niềm vui chỉ bởi tớ không làm được gì nhiều cho bạn khi còn sống cái chết của tớ là dịp để thảnh thơi có lí do chính đáng để nghỉ phép trong đám tang
Thơ7 tháng 8, 2013VÀI GIỜ SÁNGhai giờ sáng tháng mười hai nơi giường tôi một con nai đang nằm để rồi sau một ngàn năm tôi nghe dưới gối có trăm giọt sầu ba giờ sáng tháng bồ câu nơi hồn tôi một con trâu đang cười đến khi biết nói tiếng người trên từng ngôn ngữ vẫn mười vết răng năm giờ sáng tháng cạn xăng nơi còn tôi một mặt tră
Tùy bút7 tháng 8, 201310 CHUYỆN 1. bây giờ tôi muốn các bạn hãy tỏ ra thương hại tôi về sau nếu hắn lặp lại điều bất hủ này: cuộc đời là chó chết và đó là chân lí. 2. khi tôi làm điều đó, họ bảo: đó không phải việc của mày. họ đúng hay sai? tôi trả lời mình: đó không phải việc của mày. 3. buổi sáng thức dậy tôi gặp em và
Thơ7 tháng 8, 2013HÀ NỘIHà Nội của tôi ơi Hà Nội phố thì buồn người thì vắng nắng đầy vơi tiếng tóc rơi tiếng kéo đưa lách cách có tiếng cười! rồi lại lắng lại rơi... Hà Nội chẳng yêu tôi Hà Nội dẫu tôi thật lòng yêu hoa sữa hoa me Hà Nội cứ dắt ai đi thật vội chẳng nói cười cho tôi được nằm nghe con phố của nhà tôi buồn q
Thơ7 tháng 8, 2013MANG BUỒN RA MỘT QUÁN KHUYAmang buồn ra một quán khuya mỏng như tờ giấy pơ luya là gì giăng đều vương mỗi bước đi phải gió không nhỉ hay mi mắt mùa quán không bán cũng không mua đóng cửa mà lị đêm lùa trên cao quen trèo cửa sổ mà vào ngồi trong bóng tối ngọt ngào hương mưa ốm rồi anh vẫn không chừa bay trong nỗi nhớ cũng vừa
Thơ7 tháng 8, 2013BÀI ĐÃ ĐẶT TÊN NHƯNG ĐÃ ĐÁNH MẤT TÊNlàm sao tôi vượt qua sự ngu dốt của mình bằng chính sự ngu dốt ấy vậy làm sao vượt qua sự mệt mỏi của mình nỗi cô đơn của mình mầm tuyệt vọng của mình trong bất tận liệt kê gợi u ám ý chí liệu có đủ khi niềm tin mơ hồ khi tha nhân xô bồ em ơi đơn giản thôi tôi đi ra khỏi tôi không không phải tự tử c
Thơ7 tháng 8, 2013BÀI THƠ HAYgiả sử vài trăm năm nữa mới dần ca ngợi bài này đã thế cóc thèm viết nữa thế là thành một bài hay viết tiếp cho nó tí dở kẻo hay quá hoá vô cùng viết cho tôi hay độc giả thôi thì bọn mình dùng chung nào dùng chung lương thực nhé dùng chung không khí tự do dùng chung niềm tin hiện hữu khi đã chung dù
Thơ7 tháng 8, 2013TÊN LÀ GÌ ĐÓcó phải đôi cánh bồ câu bay nghiêng? thành phố cúi đầu đơm hoa xanh và đỏ chạm đến nhòa nhạt hương của nụ hôm qua vừa tàn im lìm trên tóc thời gian còn đang rối những ngón đan hòa bình xếp hàng sau một bình minh để xem thời đại của mình đi đâu 07.08.04
Thơ7 tháng 8, 2013CHIMchim bay trong nắng huy hoàng trong mây lộng lẫy bỗng đoàng chim rơi vết thương nao ứa ra lời loang trong tồn tại bỗng xời không sao chim rơi gẫy cánh hoa nào hoa mơ hay mộng ôi dào hoa niên có cô em gái dịu hiền cúi thương cảm bỗng ô tiền ai rơi nhặt lên không nói nên lời tiền âm phủ giống quá trời
Thơ7 tháng 8, 2013LẠI BÀI NGÀY 28tôi xoay ngược ánh mắt nhìn vào trong đầu mình thấy ... tôi tin cậy thế giới hồi tưởng nó hòa bình còn bây giờ tôi thấy ... tôi từng nghĩ tôi thấy tức là nó như thế đến khi biết tôi nhầm vẫn chưa biết lại nhầm làm sao để đỡ nhầm tích luỹ kinh nghiệm nhầm dần dà tôi đã thấy ... ôi những dấu ... bay r
Thơ7 tháng 8, 2013BÀI NGÀY 28 THÁNG 11vết thương không có trên cơ thể vết thương không có ở trong lòng vết thương ở bên ngoài mới chết bên ngoài là trong của bên trong 28.11.02