Thơ25 tháng 4, 2016LàAnh sẽ đi sâu vào trong núi Nơi tất cả nỗi buồn đều lên tiếng Và tìm thấy niềm vui thực sự Là ở bên con người Anh đã làm một điều xấu Biến cái đẹp thành một tôn giáo Trong khi, nó chỉ là cái đẹp 2014
Thơ24 tháng 4, 2016Sự muốn nói và sự không muốn nóiĐứng cạnh nhau và cùng nói trong đầu Cả hai nói làm ta thấy nhói Vì cuối cùng ta có nói chi đâu
Thơ24 tháng 4, 2016Sự muốn nóiSự muốn nói và sự không muốn nói Đứng cạnh nhau và cùng nói trong đầu Cả hai nói làm ta thấy nhói Vì cuối cùng ta có nói chi đâu Những suy nghĩ, những chuỗi từ chợt đến Những âm vang từ đâu đó, hôm nào Cơn mưa xuống êm ru như bờ bến Nói hay vầy ta biết nói ra sao
Tùy bút24 tháng 4, 2016Một câu chuyện giao thông * Định viết một lá thư gửi Bộ Giao thông vận tải hoặc Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải nhưng thôi. Không có nhu cầu giao tiếp với mấy người này. Cứ viết ra một câu chuyện. Nhà nước Việt Nam hiểu chuyện thì xin lỗi Ad và trả lại 1 triệu đồng cho Ad. Đây là một câu chuyện có t
Thơ23 tháng 4, 2016Chiếc lá hãyChiếc lá hãy dừng xe ta nhờ chút Gửi chút niềm quên lãng đến tương lai Hình thức này hay hình thức khác Chúng ta đều mong có lá thuộc bài Chúng ta đều cần chút gì giúp đỡ Trước những điều đau đớn trái tim ta Và anh muốn thuộc điều này mãi mãi Mỗi phút giây là mỗi phút xa nhà Nhà là tiếng bi bô chưa
Thơ22 tháng 4, 2016Sẽ có một ngàysẽ có một ngày ta lớn một ngày ta biết cô đơn sẽ có một ngày ta nhỏ khi ta lớn vẫn giận hờn sống với cuộc đời vô nghĩa với bao khái niệm tồi tàn ta biết cũng không sao cả khi lòng vẫn thấy bình an 2014
Tùy bút20 tháng 4, 2016Tại sao làm thơ lại dốt :"? * Làm thơ vần là một việc có thể giúp ích cho tư duy nhưng cũng có thể gây hại cho nó. Nó giống như một trò chơi. Từ một câu phía trước, ta tìm câu phía sau vần với nó. Ta có thể tìm vần cho câu phía sau, rồi tìm các từ còn lại để hoàn thiện. Hoặc nếu đã có nhiều từ ngữ c
Thơ20 tháng 4, 2016Cảm giácCái gì đã tạo nên cảm giác? Em hỏi anh thì anh biết hỏi ai Cảm giác là một điều tuyệt diệu Mà vô tri như sỏi đá cũng tài Nhờ có nước mà sản sinh sự sống Sự sống thèm được sống biết bao nhiêu Sự thèm sống tạo nên cảm giác Chẳng bao lâu cảm giác đã tăng nhiều Tại sao nước lại sản sinh sự sống? Cái gì
Thơ20 tháng 4, 2016Mệt vì làm những bài thơBèn làm bài thơ nguôi mệt Ngôn ngữ chẳng là gì hết Chỉ là tất cả mà thôi
Thơ20 tháng 4, 2016Mỗi sớmCó một hành tinh nhỏ Lang thang trên bầu trời Nay tặng cho em nhé Em bỏ lọ mà chơi Mỗi sớm hành tinh nhỏ Lại cùng em học bài Tha thẩn trong chiếc lọ Còn gọi là chiếc chai
Thơ19 tháng 4, 2016Có nhữngCó những cơn mưa chiều Làm lòng anh thoáng đãng Hiện tại là tương lai Đang trở thành dĩ vãng Đôi lúc anh nghễnh ngãng Nghe không hiểu mọi người Nhìn thấy mọi người cười Thì đoán là hạnh phúc Sự cô đơn đến chúc Một năm mới yên bình Sự cô đơn luôn thắng Tất cả người thông minh
Thơ19 tháng 4, 2016KệLỡ hẹn với giấc ngủ Vì đã ngủ quá nhiều Giấc ngủ không trách móc Đợi ta ngủ càng yêu Tương lai, luồng phát triển Luôn hiện rõ trong đầu Bầy lợn không nhìn thấy Làm ta đợi còn lâu Vừa đợi vừa không đợi Đợi vì sẽ xảy ra Không đợi vì lúc đợi Đau lòng đợi quá mà Đau lòng nhìn cái dở Trăn trở có đành hay
Thơ19 tháng 4, 2016Tháng 1Viên bi ve giúp bạn Thấy đời trong trẻo hơn Dù tháng Giêng không giúp Bạn thấy đỡ cô đơn Như vậy điều đẹp đẽ Quan trọng hơn thời gian Bạn cứ làm gì đẹp Kệ trái đất đang tan 30.12.13
Thơ18 tháng 4, 2016Đâu rồiĐánh mất sự sáng tạo Thôi chẳng tiếc chẳng tìm Ta chiếc lồng vớ vẩn Sự sáng tạo loài chim
Thơ15 tháng 4, 2016Chỉ nói"Chỉ nói toàn điều làm em khóc" Vậy ai đã nói lúc em cười Vậy ai đã nói trong những lúc Không khóc, không cười, chỉ rất tươi Lời nói cũng chỉ là xác suất Kiểu gì chẳng có lúc lỡ lời Mỗi lúc lỡ lời anh sợ hãi Lo mình bị loại khỏi cuộc chơi Chẳng có tự do ngôn luận nữa Nói xấu chính phủ thì không sao
Thơ15 tháng 4, 2016Con StreetNgồi trong cơn Stress tiêu điều Trong con Street nhỏ có nhiều lá rơi Strawberry không lời Và ta chẳng có cuộc đời là sao Ngồi trong quán ngắm mưa rào Mái che đã chở từ bao tháng ngày Cái cây đứng chẳng giãi bày Sao ta cứ nói hết ngày đến đêm Ngồi trong quán vắng êm đềm Kiên trì xoá cái bậc thềm - cơ
Thơ15 tháng 4, 2016Tìm kiếmTìm kiếm cho mình một thói quen Trí nhớ như là sắt rỉ hoen Hàng ngày phủi bụi trên trí nhớ Ta người tạp vụ trắng và đen Ta người tạp vụ ở trong ta Xếp sách, tìm mail, cũng gật gà Cũng chán cuộc đời như mình vậy Nên đành phục vụ ở trong da
Thơ14 tháng 4, 2016KhôngKhông biết bao giờ có được em Có em rồi đấy, em e hèm Nhưng cứ lăn tăn như cứ chẳng Cứ chẳng bao giờ có được em
Thơ14 tháng 4, 2016Chiều đã lên đènChiều đã lên đèn dõi bóng em Đi về con ngõ đã thân quen Cái cây đứng đợi trong thời tiết Những dế giun cười dưới màu đen Chim sẻ trên vòm cũng đợi em Đợi em ngăn lạnh có que kem Đợi em không chỉ người xa lạ Đợi em còn có cả người quen Hoa nở bên đường cũng đợi em Cây xương rồng đợi bên tấm rèm Đợi e
Thơ14 tháng 4, 2016Cuộc thiNgày xưa có cuộc thi thơ vần Anh nhờ em đứng vịn nhánh cúc tần Để anh nghĩ một tứ thơ ứng tác Có lẽ nào em lại khoả thân Sau anh rớt cuộc thi thơ vần Anh nhờ em đứng vịn nhánh cúc tần Để anh được ngắm em đứng vịn Nhánh cúc tần cho mỏi cái chân Năm sau lại đành thi thơ vần Anh nhờ em vịn nhánh cúc tầ
Thơ14 tháng 4, 2016Ngày xửa ngày xưaNgày xửa ngày xưa lắm Hồi chưa có tế bào Hồi chưa có gì cả Chưa có mày, có tao Chỉ có [sự không có] [Sự không có] có gì? [Sự không có] không có Không có gì, cút đi Anh bước ra khỏi cửa [Sự không có] khóc ròng Cứ tưởng anh trở lại Nói xin lỗi là xong Nhưng anh không xin lỗi [Sự không có] khóc ròng Cứ
Thơ14 tháng 4, 2016Ngôi sao buồnsao nỗi buồn nặng hơn ánh sáng sao niềm vui thường đi với nỗi buồn sao cuộc sống buồn vui hai thái cực sao quá nhiều cảm giác khác đòi tuôn như cảm giác mà em không buồn nữa nó là vui hay đại ý như buồn như cảm giác mà em không buồn chữa bệnh một mình khi sống vậy ngầu hơn sao nỗi buồn lại nặng hơn
Thơ13 tháng 4, 2016GiờBuổi diễn đã hạ màn nhưng ngồi lại Là màn đêm, trong bóng tối âm thầm Nỗi buồn đã toả ra không ngần ngại Bức ảnh đầy màu đen trắng rồi câm Cầu thang vắng người đen xen người trắng Bóng người xem rồi cũng tắt theo đèn Mọt với dế nói cười trong rạp vắng Luôn có loài ưa thích màu đen
Thơ13 tháng 4, 2016Độc giảCó một người đến hỏi "Tôi cần một bài thơ" Mà không mang dấu hỏi Nên cứ đứng vậy chờ Có một người đến bảo "Tôi cần một niềm tin" Mà không mang dấu hỏi Nên cứ đứng vậy nhìn Có một người đến, mỏi Mệt không nói nên lời Chỉ chìa ra dấu hỏi Còn câu hỏi đã rơi :"?