Thơ30 tháng 11, 2015
Em cườiĐường lên phố núi mờ sương
Buổi trưa cũng lạnh tương đương buổi chiều
Nỗi buồn thả một con diều
Không ai nhìn thấy
Người tiều phu đi
Trái đất thuộc diện tình nghi
Đã từng sát hại hàng ty tỷ người
Đường lên phố núi em cười
Trong tôi
Kẻ rõ mười mươi một mình