Thơ25 tháng 6, 2010
Trôiphố lại nắng nắng thở ra mùi phố
từng vòm cây phả ánh sáng lên trời
cô gái ấy mỉm cười tươi màu héo
gió nhẹ nhàng nhặt những chiếc mùa rơi
em hãy khóc để tôi nghe ấm áp
chảy tan đi niềm băng giá che lòng
thôi đừng nói khép hờ mi nghe nhé
nửa bên kia trái đất tiếng mật ong
không dễ lắm để sau bao uất