Tùy bút14 tháng 9, 2020Tôi hỏi em đang làm gì, em nói đương ăn tối, chúc em ngon miệng, con đường tôi về sương giăng lối
Tùy bút13 tháng 9, 2020Inzaghi . Trong tình huống sau, là người bán hàng, bạn sẽ làm gì? Ship COD. Khách hàng trả tiền xong và lấy sản phẩm ra dùng nhưng thấy không phù hợp. Sản phẩm không có vấn đề gì về chất lượng. Khách hàng muốn trả lại sản phẩm và hoàn tiền, chấp nhận trả phí phát sinh. Nhưng bạn đã công khai chính s
Thơ12 tháng 9, 20201 thằng đệ (“Graduation”)“As we go on We remember All the times we Had together And as our lives change Come whatever We will still be Friends forever” Chuyện về một thằng đệ mà tôi chưa kể Thêm một thằng đệ khác là điều tôi chưa thể Thằng đệ đã luôn bảo vệ và bảo kê Đó là thằng đệ mà tôi bảo dễ Nếu thằng đệ vào đây chào đê
Thơ12 tháng 9, 2020GiảmChỉ cần giảm định kiến Là hạnh phúc hơn nhiều Đỡ phải lo phán xét Những người béo người yêu Chỉ cần giảm định kiến Là hạnh phúc hơn nhiều Là câu tôi lẩm bẩm Để ghi nhớ mỗi chiều Chỉ cần giảm định kiến Là hạnh phúc hơn mình Định kiến là gánh nặng Không định kiến không khinh Nếu khinh người không đúng
Thơ12 tháng 9, 2020Ly bia, ly tràThay một ly bia Bằng một ly trà Giúp cho sức khoẻ Anh cứ thử nha Thay một ly bia Bằng một ly trà Thay nhiều vậy hả No trà rồi nha Thay một ly bia Bằng một ly trà Bụng không còn mỡ Còn nỗi buồn nha
Tùy bút12 tháng 9, 2020Nhẹ nhõm quá, xong 7 bài mới cho Ra vườn nhặt nắng 4.0 rồi. Bài thứ 7 có đoạn: “Làm sao để nhớ được? Lặp lại thật nhiều lần Vì thói quen có thể Biến nhớ thành bạn thân” Đó là một sợi chỉ liên kết với căn bệnh Alzheimer “Ông không còn trí nhớ”. Ban đầu tính viết một bài về thuốc chữa bách bệnh là súc
Thơ11 tháng 9, 2020Nhóc, lấy hộ bố cái điều khiểnCầm tiền mua hộ mẹ cái bánh mỳ Hình như sai trẻ em miễn phí Nên mọi người bị thôi thúc sai đi Lấy cái hộp đưa shipper giúp chị Tắt Tivi đi rửa bát cho dì
Tùy bút11 tháng 9, 2020Định thêm vào RVNN 4.0 khoảng 7 bài so với RVNN 3.0, hôm trước chọn được 2 bài sau mấy năm, hôm nay viết được thêm 4 bài rồi. Được cái bệnh cầu toàn ngày càng nặng nên chất lượng tác phẩm ngày càng khó đi xuống vì cùng bị áp tiêu chuẩn duy nhất: Hoàn hảo. Bài đầu tiên là bài Rác. Đây là bài mới nhất
Thơ11 tháng 9, 2020Nghe mưaNghe mưa chơi trống tuyệt vời Chẳng hề lỡ nhịp xin mời gõ thêm Xin đem đàn gảy thật êm Khi mưa chậm lại làm mềm tiếng rơi Mỗi lần mưa ghé qua chơi Là em được hát bao lời với mưa Mẹ hỏi mưa đã tạnh chưa Để phơi lại áo quần vừa mới phơi
Thơ11 tháng 9, 2020Chẳng bao giờ cạn kiệt ý tưởngNhưng sức khoẻ ngày càng vất vưởng Chỉ độc giả của ta là sướng Còn ta đau với chúng là thường Đứa nào giầu biếu anh cân đường Qua địa chỉ :” Donate trên tường Anh mãi khai mở trí tưởng tượng Mà cứ như làm việc không lương Không xưng thầy cũng chẳng mở trường Anh chỉ làm việc là mở hướng Tiền vẫn kiế
Tùy bút11 tháng 9, 2020Chẳng bao giờ cạn kiệt ý tưởng nhưng sức khoẻ ngày càng vất vưởng chỉ độc giả của ta là sướng còn ta đau với chúng là thường
Thơ11 tháng 9, 2020Những chiếc bút mầuEm cầm chiếc bút mầu vàng Vẽ dòng nắng ở cầu thang chảy dài Bút nâu đang vẽ tay ai Quét nhà giúp mẹ ngày hai ba lần Tiếng chim đang hót xa dần Tô mầu gì nhỉ ta cần nghĩ thêm Mầu xanh nước biển thì êm Mầu đen xuất hiện vì đêm xuống rồi Phải đi lấy nước uống thôi Đồng hồ đã đổ chuông, ngồi quá lâu
Thơ11 tháng 9, 2020Đi bộSau mỗi lần đi bộ Lại đi được dài hơn Được thấy thêm nhiều thứ Vui quên cả giận hờn Đi bộ trên hè phố Đi bộ trong công viên Đi bộ quanh rừng núi Bên bãi biển, đi liền Đi bộ bên bè bạn Nói chuyện mãi không thôi Chân em quên dừng lại Khi đã tới nhà rồi
Thơ11 tháng 9, 2020Một bài có thể đưa vào Ra vườn nhặt nắng 4.0 chuẩn bị in.Bản 4.0 sẽ không còn lời đề từ và thêm một số bài mới. Vẫn in đầy đặn khoảng 80 trang như bản 3.0. Giá bản này có lẽ sẽ là 150k. Bản 3.0 giá 100k làm Ad khốn bị nghèo đi quá :” p Rác Trên tay có mẩu rác Em đi tìm chiếc thùng Để giữ cho đường phố Không bị bẩn lung tung Tìm mãi mà chưa thấy Em vẫn giữ
Thơ11 tháng 9, 2020Forever“I stand alone in the darkness The winter of my life came so fast Memories go back to childhood To days I still recall” Lang thang trên cánh đồng hoang đầy cỏ dại Nơi ánh hào quang của mặt trời bị bỏ lại Thân thể đã già nua nhưng tâm hồn còn nhỏ dại Trong tai Stratovarius còn khó phai Xa xa tiến lại
Thơ10 tháng 9, 2020Chiều mưaChiều mưa xuống thật nhẹ nhàng Bấm chuông xong thấy mẹ nàng đi ra Em nó phải ôn thi nha Bác cho cháu gặp đi mà bác ơi Tôi về như kẻ lạc thời Bước vào quán vắng nhạc chơi não nề Tự tay béo má hão nhề Giọt cà phê với bão về tối thui Chắc là tôi hết lối rùi Trong lòng chỉ có mỗi mùi bi quan Đường về ch
Tùy bút10 tháng 9, 2020Mở đầu truyện ngắn “Xe tập lái” của Ad khốn Ảnh và trang trí: Mẹ Ad khốn Bố mẹ cứ sưu tầm mấy thứ này, ngại quá :” D D
Thơ10 tháng 9, 2020Bài học tuổi giàNhững chữ nói viết ra Được gọi là khẩu nghiệp Khẩu nghiệp anh thật khiếp Gây sung sướng buồn cười Anh là cụ loài người Trong tương lai em ạ Thật nhục khi già cả Mà vẫn là trẻ trâu Chuyện này lạ gì đâu Đang có bao nhiêu cụ Sống như loài cầm thú Mà đất nước lặng thinh Anh chỉ nhủ với mình Già cũng khô
Tùy bút9 tháng 9, 2020Giai điệu * Một bài hát thì quan trọng nhất là giai điệu, cũng như quan trọng nhất trong chiếc xe là động cơ. Dù thân vỏ, nội thất là phần hoà âm, phối khí, biểu diễn hay đến đâu mà giai điệu dở thì nghe vẫn thấy trục trặc. Chỉ một giọng hát hay ngân lên giai điệu hay nhiều khi cũng tạo ra cái hay t
Thơ9 tháng 9, 2020Những tiếng vỗ tayEm xướng âm thôi cũng ấm xương Che chở những tâm hồn lạc đường Nhưng em đã thuộc về nhạc trưởng Tôi đành sung sướng lẫn bi thương Ta sống trong cùng tiếng nhạc tuôn Và sau nốt cuối tôi lại buồn Những tiếng vỗ tay sao xa lạ Khi mà em cũng sẽ đi luôn Tôi cứ trông chờ lúc tập bên Giả vờ chơi lỗi giả vờ
Tùy bút8 tháng 9, 2020Bắt chước * Cuộc sống và đặc biệt là nghệ thuật kích thích sự bắt chước Sự hấp dẫn, mời gọi của nghệ thuật làm người ta muốn có lại, tái tạo những rung động mà nghệ thuật đã đem đến Nên người ta thích bắt chước nghệ sỹ, bắt chước các tác phẩm Một bài hát hay được nhiều người hát lại, nhiều người hát