Thơ31 tháng 1, 2016Nhạc mưaMưa rào không nói với ta Nhưng âm thanh ấy toả ra dịu dàng Nước ta mọi thứ dở dang Nhưng ta đã chán việc mang hận thù Thích đi dạo trong sương mù Nơi muôn cảnh vật lù đù hiện ra
Thơ31 tháng 1, 2016Vui, sợVui vì biết người giỏi nhiều như lá Ngay khi mình còn giỏi giống bông hoa Sợ vì biết ngay khi mình đang sống Bao lớp người tươi mới sẽ vượt qua Sao phải sợ? Vì sợ ngu, ăn hại Sợ lúc lên xe bus lại bị nhường Sợ người khác mất thời gian chăm sóc Sợ lập bà lập bập đáng để thương Nên phải tập tự chữa đa
Tùy bút30 tháng 1, 2016Có thể bạn không biết :"? Khi có sáng tác mới, Ad khốn thường set Friends hoặc chỉ để Public một thời gian ngắn. Mỗi khi chuẩn bị set Friends một Post đang để Public mà có thông báo ai đó vừa Like là Ad khốn lại hơi nao núng. Người ta vừa Like mà mình nỡ... Có thể bạn không biết nhưng Like của bạn đ
Thơ30 tháng 1, 2016Không muốn viếtKhông muốn viết, đợi hay hơn chút đã Nhưng nếu không tập luyện lại ngu đần Giống như chạy nhiều quá thì chân mỏi Mà lâu không chạy quá lại mỏi chân Hai dấu chấm của câu sau, câu trước Giống hệt nhau mà chẳng giống tẹo nào Dấu chấm để bảo câu dừng lại Mà câu dừng đâu có giống nhao
Thơ30 tháng 1, 2016Tiếp tục Block những độc giả Share không có Caption.Trên tất cả các Page của Ad. Lí do: Đã nói.
Tùy bút29 tháng 1, 2016Năm mới tặng vài chữ cho những ai có nhu cầu dán sau xe giúp cải thiện ý thức giao thông của bà con. Đọc thì đơn giản, dễ thuộc nhưng suy nghĩ vài chục năm mới viết được mấy câu này, Like để an ủi: * Sang đường không có xi nhan Khác nào đi đánh bóng bàn quên tay * Những người hơi tí bấm còi Khác nào
Tùy bút28 tháng 1, 2016Khi các Followers hay độc giả âm thầm lười bấm Like, điều đó đồng nghĩa với việc số Post để Public sẽ ít đi. Xứng đáng :")
Tùy bút28 tháng 1, 2016Tình yêu là gì? Mỗi thứ, ở mỗi quốc gia, vùng ngôn ngữ lại được gọi tên theo một cách phát âm, viết khác nhau. Như vậy, cái tên chỉ là sự quy ước. Mỗi thứ là một tín hiệu trong cuộc sống. Người ta đặt tên cho các tín hiệu đó khác nhau ở các ngôn ngữ khác nhau. Bạn và một người khác được yêu cầu đặt
Thơ27 tháng 1, 20163 bài thơ trên TaxiVịnh Bắc Bộ Cây cối mỡ màng xanh mướt Vươn trong cái lạnh thôi rồi "Cứu em, em đang chết rét" Là lời cuối của em tôi * Vịnh Thái Lan Thái Lan gạo ngon, hoa quả Sữa chua, quần áo cũng ngon "Cứu em, em phe áo đỏ" Là lời cuối của Xổm Khon Xổm Khon là con Xổm Bố Xổm Bố thích phe áo vàng Nhưng sợ Xổm Kho
Thơ27 tháng 1, 2016ẤmNhững hơi lạnh làm mát da Làm ta đi lại thấy, à, vui hơn Đã quen với sự cô đơn Cho nên cái lạnh như ơn huệ mà Trời lạnh giở áo ấm ra Như quay về kỷ băng hà cuốn chăn Người xưa vốn đã nhọc nhằn Người nay vẫn vậy thì ăn hại à Mỗi ngày người một khôn ra Người không như vậy chính là người ngu :"ơ
Thơ26 tháng 1, 2016RấtTặng em từ "rất" để thêm vào Nỗi đau cho nó thêm ngọt ngào Nếu là người tốt thêm từ "rất" Cho đời nó rất giống chiêm bao Tặng em từ "rất" bên nỗi buồn Bên cạnh bày thêm con chuồn chuồn Trang trí vậy là trông rất đẹp Nếu cần, thêm rất ít mưa tuôn Tặng em từ "rất" khi hài lòng Để cho xúc cảm thêm dài
Thơ25 tháng 1, 2016Người đầu tiênNgười đầu tiên Like Post này Sẽ là người có một ngày rất vui Người thứ hai được sờ đùi Thứ ba sẽ được nếm mùi bồng lai Thứ tư ăn hại đái khai Thứ năm tiếp tục miệt mài công văn Thứ sáu mình vẫn sống nhăn Để sang thứ bảy đắp chăn ngủ vùi Đang ngủ thì bị sờ đùi "Dậy đi chỗ khác để tui bán hàng" Chủ nh
Thơ25 tháng 1, 2016Lòng taLòng ta chẳng biết về đâu Thả trôi theo mấy, ừm, câu xuống hàng Lòng ta ta cũng chẳng màng Kệ cho những chú Dã Tràng cuốn đi Lòng ta như cá rô phi Bị câu lên đĩa rồi thì cũng vui
Thơ25 tháng 1, 2016Quá nhiều thứQuá nhiều thứ xảy ra trên thế giới Bởi mỗi năm thêm nhiều thứ quá mà Dù có biết bao loài tuyệt chủng Vẫn có nhiều thứ quá xảy ra Quá nhiều thứ làm ta không muốn sống Và có bao nhiêu thứ bảo "Sống nào!" Quá nhiều thứ làm ta không muốn biết Và quá nhiều câu hỏi "Là sao?" Quá nhiều thứ người ta cho lúc
Thơ25 tháng 1, 2016Quá nhiều thứQuá nhiều thứ xảy ra trên thế giới Bởi mỗi năm thêm nhiều thứ quá mà Dù có biết bao loài tuyệt chủng Vẫn có nhiều thứ quá xảy ra
Thơ25 tháng 1, 2016Bài thơ đẹp nhấtBài thơ đẹp nhất của em Là bên ta chẳng buồn xem đồng hồ Em ngồi ngắm chiếc lá khô Dần khô như giá tờ đô mất dần Bài thơ đẹp nhất để phần Em trong lồng ngực chưa mần làm chi Em ngồi tâm trí thả đi Đến đâu thì đến lạc thì ới ta Bài thơ đẹp nhất đàn bà Nếu không ta đã chẳng là đàn ông Em ngồi chân duỗ
Thơ25 tháng 1, 2016Độc giả bảo thủĐộc giả ngu nhưng chúng không công nhận Rằng nếu không trái đất ổn lắm rồi Rất đơn giản, nếu chúng không ngu xuẩn Thì đâu cần đọc chữ của Ad hôi Độc giả ngu nhưng chúng không công nhận Nếu chúng hay, thành tác giả hết rồi Ranh giới giữa độc giả và tác giả Cũng chỉ là bầy lợn tác phẩm thôi Bầy lợn tá
Thơ25 tháng 1, 2016Đơn giản, kỳ diệuCơn buồn ngủ dạy ta rằng mọi thứ Cũng chỉ là để có giấc ngủ ngon Đứa trẻ ngủ đang ngon thì bỗng Chốc lớn lên thành đứa ngủ không tròn Khi thèm ngủ thì ta thường cáu gắt Cốt để em hờn dỗi để ta yên Ta vờ giận rồi chui vào giấc ngủ Để cho quên năm phần tám muộn phiền Cơn ho đó giống như viên đạn bắn B
Thơ22 tháng 1, 2016Không quan tâmNgười ta thích tập trung vào chính trị Có ai ngờ thẩm mỹ hiệu quả hơn Chính trị chỉ là chưa tiến hoá Lúc chưa rành vẻ đẹp của cô đơn Một người đứng trước bầu trời rộng lớn Có một mình nhưng mây trắng bay qua Trăm năm nữa đâu còn chính trị Khi cá nhân đã hết mù loà Giờ tôi kệ chính trị thì nó sẽ Nuốt
Thơ20 tháng 1, 2016Vui nhé rùaCon rùa sống ở Hồ Gươm Được người ta gọi rất tươm "Cụ Rùa" Cụ Rùa là bạn Cụ Cua Cụ Cua trúng số bèn mua Cụ Rùa Hồ Gươm đẹp suốt bốn mùa Với thời gian, Cụ Rùa thua mất rồi Cụ đua được với thỏ thôi Còn thời gian nó xa xôi hơn nhiều Đi qua Hồ Gươm trong chiều Nước vơi một ít, tình yêu vẫn đầy
Thơ20 tháng 1, 2016Đường phố giốngĐường phố giống một khu rừng thưa lá Động vật đi bộ với lái xe Động vật dắt theo động vật Ở nút tắc cổ chai anh thấy Dòng người như dòng cá dưới đại dương Cá xe đạp, cá xe máy, cá ô tô len lỏi Vạn vật đang đều có cơ hội Bóng đêm phủ xuống, đèn tín hiệu nổi lên Chi chít những vì sao trên mặt đất Hà N
Thơ20 tháng 1, 2016Dỗ dànhLàm sao để viết thơ hay Đừng đần độn mãi thế này được không Làm sao tôi đỡ ghét ông Kệ cha mày chứ, bố không cần mày Làm sao, làm sao thế này Thôi đừng thắc mắc, ngủ ngay, kẹo nè
Thơ20 tháng 1, 2016Điều gì đẹp nhấtĐiều gì đẹp nhất hở anh Chính là em đó, đáp nhanh cho rồi Lời nói dối gây bồi hồi Tôi bèn kết luận khi ngồi ngắm em
Thơ20 tháng 1, 2016Từ ngàyTừ ngày mắc bệnh nói nhiều Nói ra thêm được bao điều thật hay Từ ngày niệm Phật, ăn chay Tính ra đâu đã được ngày nào đâu Từ ngày rời bỏ Châu Âu Chẳng hề thương nhớ âu sầu, quên luôn Từ ngày lợi dụng nỗi buồn Để làm thơ cũng được muôn nghìn ngày
Thơ19 tháng 1, 2016Sao em không cườiTại sao em không cười lên Khi mà xe tải đến bên xe thồ Hai xe đều rất côn đồ Rồi hai xe bỗng hiền khô biết rằng Đụng nhau thì cả hai thằng Cuối cùng sẽ mất nhiều răng trong mồm Tại sao em lại có dôm Vì em giống quả chôm chôm ít nhiều Tại sao em thích ngắm diều Vì em thích ngắm buổi chiều đó em
Thơ19 tháng 1, 2016Mong được yên thânLâu không viết một bài thơ phiền não Để nó thơ như một nỗi muộn phiền Khi ta gọi con mèo là con mão Ta hiểu rằng ngôn ngữ rất tự nhiên Ngôn ngữ đến giống như là cây lá Mọc trên thân màu mỡ của tâm hồn Như đã trót mọc trên trái đất Nó đủ đầy ta vẫn phải lớn khôn Lâu không viết một bài thơ phiền não Đ
Thơ19 tháng 1, 2016Một thứBỗng nhiên không còn gì để viết Nhưng ta còn một vật trên tay Đó là thứ mà em cũng biết Vậy thì thôi ta chẳng nói nữa này Có nhiều thứ ta và em cùng biết Chiếc lá rơi, mùa xuân tới, nắng vàng Chúng ta biết được muôn triệu thứ Và thứ gì ta biết cũng dở dang Nếu em thích ta tặng em cây viết Trên tay t