Thơ27 tháng 1, 2013
THẤM THÍAcứ một mùa xuân-xuân lại đến
nắng hồng đào tơ mịn khắp lối đi
cô gái ấy vô tình bên cửa sổ
thấy tôi qua mà chẳng nói năng gì
cứ một mùa xuân-tôi lại đến
cô gái ngồi bên cửa sổ mãi thôi
cô ấy đợi
và vì
tôi cũng đợi
mùa xuân gần
ta lại quá xa xôi?
cứ một mùa xuân-tôi lại đến
để chắc rằng cô ấy vẫn ngồ