Thơ↗ ttvnol.com8 tháng 5, 2004HÁI LÁ MƠbố tôi trồng những cây mơ thâm tâm người nghĩ làm thơ cũng vầy * lá mơ hoà hợp thịt cầy thơ hay chưa chắc hợp bầy tha nhân * tôi đần hay bố tôi đần? * (bố tôi chắc hiểu đôi phần bông lơn) đời phán: bất hiếu vô ơn thảo nào nghệ thuật cô đơn thấy mồ * bố tôi không có bịch bồ càng không nghiện ngập xô
Thơ↗ ttvnol.com6 tháng 5, 2004MƯA MƯA MƯAtập tành lởm hoá thở than đang mưa bỗng có một đàn **** bay làm gì có **** thời này thế sao lại có biết ngay là buồn **** là ấm ức cội nguồn? freud chắc gật đầu luôn nhưng mà gã này đã ở quá xa biết đâu có **** mà ta vẫn buồn trong niềm u uẩn chuồn chuồn 17.01.04
Thơ↗ ttvnol.com5 tháng 5, 2004BÀI NGÀY 14một định nghĩa về phố vừa qua đời trên trang từ điển chưa ố vàng thắp cho nhau một nén nhang bằng cỏ một ngày kia nhìn rừng cỏ xanh nhớ êm bao cái chết dịu dàng một chân lí vừa tắt khi đi qua hơi thở nhẹ của thời đại tôi bỗng sợ mình vô nghĩa mãi trong em một đời sống đang hát khúc ca không rõ ràng
Thơ↗ gio-o.com3 tháng 5, 2004UỐNG MỘT NGỤM NƯỚC BIỂN.ƯỚC ước gì giữa ngõ nhà em mọc lên một cái hàng kem trái mùa ước gì chả có tiền mua để thòm thèm nếm gió lùa qua môi ước gì mãi là ước thôi 03.02.04 LINH TINH LÚC NGỒI LANG THANG CHÀNG THƠ KẸP GIỮA HAI NÀNG THỜ Ơ dòng sông kẹp giữa đôi bờ vừa rơm rớm chảy vừa mơ rộng dài biển không biết mình là ai v
Thơ↗ ttvnol.com2 tháng 5, 2004...NHƯNG...có thể ta mất nhau trong một đêm hoang vắng trời ngút ngàn mây trắng anh tan vào cơn mưa lặng im là dối lừa nói ra e ngộ nhận thế nào là số phận? thế nào là cho nhận? yêu được hay được yêu? anh là sợi dây diều căng mình như muốn đứt gió rú lên phừn phựt em đừng bay nghe em em đừng bay đừng bay đừng
Thơ↗ ttvnol.com29 tháng 4, 2004NHƯ VẬY ĐI EMsao chẳng một ai phát hiện ra điều đó nếu phát hiện rồi sao chẳng nói cho ta nói đi em dù mãi là ngộ nhận anh mơn nhịp chân thành khái niệm để lúc khác hẵng hay nói đi em biết đâu giây lát tới giữa chúng ta là chân không âm thanh từ môi em không làm mật trên tai anh nữa bay hoang hoài trong tiềm thứ
Thơ↗ ttvnol.com28 tháng 4, 2004TÌNH CA CÂMvèo cái đã đến sáng trăng có vui khi hoà lẫn đèn đường? những giấc ngủ làm ai thao thức (không phải tôi tôi không ngủ được vì ngủ quá nhiều) em không pha cà phê tôi không uống không phải tôi uống em cứ pha cà phê cái bút biết nói những tiếng rột roạt như nỗi em từng cào cấu tim tôi vèo cái đã đến tố
Thơ↗ ttvnol.com27 tháng 4, 2004HỞem ơi hở sịp rồi kìa tôi không dám nhắc sợ lia lưỡi nhìn điều này chắc có người tin nhiều em hở sịp din din trên đường tiếc là vẫn thấy dễ thương tớ hơi bị bất bình thường phải không chẳng qua tại sịp em hồng và em thì có bờ mông cực buồn gợi cho tôi cánh chuồn chuồn gợi cho tôi nỗi cội nguồn phân c
Thơ↗ ttvnol.com25 tháng 4, 2004HICnàng sáng tạo ôi cả thèm chóng chán sợ mất em tôi phải mới muôn đời tôi mới quá không nhận ra tôi nữa em chỉ là con bé dở hơi nàng sáng tạo tưởng ghê mà hay khóc ừ oan em em có ép đâu nào chỉ tại tôi tại tôi ngu dốt biết là đau mà vẫn cố lao vào nàng sáng tạo tội gì tôi phải mới một khi em vẫn thế c
Thơ↗ ttvnol.com20 tháng 4, 2004RU KHÚC IIcó cái gì thật bằng đời có gì dai dẳng hơn lời mẹ ru đứa trẻ sinh trong mịt mù sống trong mù mịt không thù nhân gian xác suất chỉ một phần ngàn chín trăm chín chín phai tàn nhanh thôi cũng là qui luật cả rồi trẻ con phải có vòng nôi ấm mềm trước khi dấn bước vào đêm sau khi tạm biệt êm đềm rong chơi
Thơ↗ ttvnol.com18 tháng 4, 2004THỬlửa thử lửa nước trong thử nước để thử em anh hoà trộn trái tim nếu nó sống nó sẽ muôn đời sống còn nếu không nó sẽ chết chìm lửa sẽ lạnh khi một tia lửa nguội nước ố hoen khi một giọt đục ngầu chỉ những trái tim trong văn vắt được rơi hoài trong vô tận thẳm sâu không khí thử những luồng không khí l
Thơ↗ ttvnol.com16 tháng 4, 2004GIỜ ƠIbao giờ hết hạn hồn nhiên biết đâu cóc thấy muộn phiền như đang chẳng may mà có được nàng biết đâu... thôi... kẻo lại mang sấm truyền có những bài thơ tật nguyền xác thân đủ cả thừa nguyên nỗi buồn bao giờ hết nhớ cội nguồn biết đâu như tiếng ngáy luồn qua đêm bắt chước cả phố ngủ êm mặc cho hậu thế
Thơ↗ ttvnol.com15 tháng 4, 2004DỖIkhông phải ta nghĩ theo một cách khác sống chỉ vì mi không nghĩ tiếp mà thôi nếu không thì sao ta vẫn biết chim thì bay mà mây thì trôi còn mi thì hình như chưa hiểu anh là anh mà tôi là tôi 06.01.04
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 4, 2004BỖNGbỗng dưng lạc mất ngắn dài buồn như dao gỉ miết mài tháng năm râu già hơn cả tuổi cằm bao năm vẫn một thế nằm chung chiêng định cư không nổi cõi Riêng viết không trọn chữ thiêng liêng là Tình nỗi buồn xanh biếc thuỷ tinh đẹp nhưng sức sống sinh linh nhạt phèo 22.11.02
Thơ↗ ttvnol.com12 tháng 4, 2004ĐẶT TÊN HỘ CÁIdí thơ sát rạt cổ đời bắt nôn ra hết những lời thị phi nôn xong đời biết nói gì vào đồn mà báo cáo đi thưa rằng ưa ằng ó oá ung ăng àm em ôn ả ưỡi ăng a oài thế cơ à phí văn hoài 16.01.04
Thơ↗ ttvnol.com12 tháng 4, 2004LẠI HỪMquá no hắn chén quá no hắn ăn đến giãn lò xo dạ dầy quá gầy hắn vẫn quá gầy khi trong bụng đầy *** với lại thơ tát cho lật mặt bây giờ 10.01.04
Thơ↗ ttvnol.com12 tháng 4, 2004PHI LÍ LÀ DÒNG ĐỊNH MỆNHđịnh mệnh là dòng phi lí bơi qua là thấy thản đời thật phi lí khi tôi biết khi mà tôi vẫn đang bơi 20.01.04 ============================================== Không phiền. Nhưng không thấy hay. Thơ không được là ***, *** không được là thơ, chỉ đôi khi chúng ở cùng một chỗ (ví dụ: bụng) nên dính phải nha
Thơ↗ ttvnol.com12 tháng 4, 2004ANH VẪN CÒNanh sẽ còn day dứt với thời gian cho đến lúc thời gian không còn nữa bởi trong lòng cứ âm thầm ngọn lửa ngay cả khi tưởng đã lạnh băng không tìm sao và cũng chả tìm trăng tìm những thứ không định hình ra được đến một ngày anh tan thành nước cuộc đời này sẽ hiểu anh thôi bởi vì anh thầm yêu nó mất rồ
Thơ↗ ttvnol.com11 tháng 4, 2004Ừ THÌ BUỒNsau nỗi buồn sẽ đến một niềm vui bất ngờ cứ tin và cứ sống hỏi làm chi bao giờ... những niềm vui giản dị sẽ vuốt tóc nỗi buồn đất mọc lên mầm nắng sau những ngày mưa tuôn nỗi buồn theo đến chết thì chết còn buồn hơn bởi vì khi ta chết thì nỗi buồn cô đơn 06.06.03
Thơ↗ ttvnol.com10 tháng 4, 2004ÔN NGHÈO KỂ KHỔnhớ thủa còn thơ bỗng bàng hoàng lúc chưa hành học rất dở dang cũng chưa ngột ngạt trong vũ trụ và còn hơn thế hững hờ nàng hồi ấy nào đâu hiểu thơ văn nhại bao tiền bối đỡ nhọc nhằn không nhại cũng đừng hòng cao điểm điểm thấp thì đòn cứ phải ăn trước nhiều tác phẩm muốn lặng im vẫn làm con vẹt dối
Thơ↗ ttvnol.com7 tháng 4, 2004CHUYỆN VẶTanh lái xe mời tôi điếu thuốc tôi cảm ơn và nói: bỏ lâu rồi thấy trong mắt anh có vẻ gì khinh khỉnh nếu không nhầm anh rủa tôi là gã dở hơi cậu đối tác mời tôi điếu thuốc tôi cảm ơn và nói: sợ lắm rồi tôi thấy cậu quay đi và cười khẩy tai rung làm một cọng tóc bạc rơi ông bác sỹ mời tôi điếu thuốc t
Thơ↗ tienve.org2 tháng 4, 2004Khoảnh khắc nào đócông sức bao năm ta tu luyện thờ ơ cuối cùng đổ xuống sông xuống biển vì một tiếng kêu không phải của con chim mất tổ không phải của con phố mất hồn không phải của con đại dương mất sóng không phải của những con đường không bao giờ có bóng dù quanh năm bị bóng muôn loài dẫm không phải của ta - thằng
Thơ↗ ttvnol.com31 tháng 3, 2004NHÌNcăng mắt rọi vào quá khứ tại sao không thấy cái gì như mở choàng trong đêm tối mơ hồ những tiếng vô tri cho tôi một tia sự thật một niềm biết ơn phục sinh một nỗi tự do khai khẩn những gì đã tạo ra mình tôi đi tìm loài gạch lửa gieo vào những ngõ tương lai dẫm rụi đầm lầy hư ảo một đêm không phải tr
Thơ↗ ttvnol.com27 tháng 3, 2004post lại một bài hồi trước post thiếu mất một đoạn:VẼ MƯA lộp bộp lộp bộp mưa rơi lả lơi tả tơi hoa sữa mưa nữa mưa nữa mưa ơi tim tôi hồn tôi tan nát quỳnh hương hoàng lan xơ xác dế rên mắt tròn ngơ ngác cung đàn xao xác mưa tuôn 1999 ...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...
Thơ↗ ttvnol.com19 tháng 3, 2004THUYỀN ƠI HỜcái thời tôi lóng ngóng yêu hai bàn tay trắng vẫn liều đam mê mất em thơ xoá lời thề suốt đời làm mỗi một nghề yêu em * đến thời bơi giữa tẹp nhem biết bao nhiêu cái đẹp đèm nhưng không bằng em một cánh bạch hồng chở người khác giữa dòng sông phố phường * thời ai cũng bất bình thường chả ai hiểu nổi
Thơ↗ ttvnol.com16 tháng 3, 2004Atôi không được là tôi sao tôi bị đặt tên tôi chẳng phải a qui, a cộng, a còng, a chấu tôi là a l a r m a l a r m a l a r m đừng để nước cạn thêm trong tim tôi nữa tại sao anh sợ tôi nói chúng tôi sao không hiểu hiện sinh mi ép uổng truyền lên trẻ con dây thòng lọng hung tàn không tin ta mi cũng chết
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 3, 2004TRONG NHỮNG NGÀY TRÔIcứ vô tình ngụp lặn trong nỗi buồn thẳm sâu tim bắt đầu ngơ ngác em đâu rồi? em đâu? cơn mơ khô và khát uống nhớ vào đâm say mỗi ngày hư vô lại sáng tác ra một ngày chiếc xác ve vừa thoát còn đọng hờ thân cây chớm chạm đà vỡ nát em đâu rồi? thơ ngây? 22.05.03 ...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiế
Thơ↗ tienve.org5 tháng 3, 2004Cảm ơncảm ơn những rung động bồng bột đã không đuổi tôi ra khỏi tôi những ngộ nhận thường làm thơ mềm hơn sống là cuộc bóc vỏ ngộ nhận ngộ nhận là vỏ tái tạo vĩnh cửu những ngộ nhận làm anh đau xót kể làm gì nào ai trách được đâu cái cơn đang rơi ngoài cửa sổ đứa trẻ vạch chim đái xuống đường đâu ai biết
Thơ↗ ttvnol.com4 tháng 3, 2004KINH NGHIỆM *khi đã có kinh nghiệm về ung thư vòm họng ung thư gan ung thư phổi ung thư tiền liệt tuyến khốn nạn thế nào và cả sự khốn nạn chúng đem lại cho thân nhân và cả sự khốn nạn tình trạng bệnh viện Việt Nam (dù đây đã là những năm đầu thế kỷ 21) nếu được sống thêm một lần nữa chắc chắn tôi sẽ không chơi
Thơ↗ ttvnol.com28 tháng 2, 2004NGỬItôi ngửi thấy mùi thịt chó khi vào bếp thấy củ riềng ngửi thấy mùi thời gian rữa khi dần mất những thiêng liêng tôi ngửi thấy mùi ai khóc khi vô tình nhìn vào gương ngửi thấy mùi tương lai chín khi gieo máu xuống con đường tôi ngửi thấy mùi ánh sáng khi vò khe khẽ đêm thâu ngửi thấy mùi mâu thuẫn đắ