Thơ↗ ttvnol.com8 tháng 9, 2003EM XIN LỖI ANH ĐỊNH MỆNHđôi lần dám cợt nhả anh những khi quả báo mới hối thật thà vốn sợ lưu manh em xin lỗi anh Định Mệnh nếu anh là chị là cô là em gái hay cháu gái hoặc là cái rất chi mô em xin lỗi anh Định Mệnh nhưng nếu anh có trên đời thì những điều này em viết anh tự cợt mình anh ơi anh bắt tay em cầm bút bắt em ph
Thơ↗ ttvnol.com4 tháng 9, 2003MÙA THU Itrên những tầng không quạnh quẽ nơi mà không có chim bay gió nhớ nhịp mềm đôi cánh mặt trời buồn rụng chân tay nụ cười của ai vương đó vỡ thành từng giọt mưa hồng những chiếc lá vàng phơ phất được mưa dìm xuống mặt sông linh hồn bông sen tàn sớm nhập vào đôi mắt con đò lâng lâng dẫn đường lữ khách đ
Thơ↗ ttvnol.com2 tháng 9, 2003RỬA MẶTanh nấn ná chiều mai anh rửa mặt nhưng sớm mai em đã đến thăm rồi anh định đeo mặt nạ mang màu sạch? sẽ chỉ lừa được chính anh thôi em bảo thật nếu anh còn xấu hổ tại sao anh không rửa mặt bây giờ em biết là nước hơi lành lạnh nhưng em cần anh dám rửa cơ và em sẽ mang tặng anh khăn sạch và giúp anh
Thơ↗ ttvnol.com1 tháng 9, 2003SÔNG MƯAdòng sông trong biếc chảy qua một cơn mưa trong biếc mưa ngọt ngào mơn trớn nước lao xao cỏ mật đôi bờ hát rì rào một cánh hoa trôi hương nao nao ướt nước mưa mắc nợ sông từ kiếp trước để bây giờ dâng trả những chênh chao những lời thương xào xạc xạc xào rồi nước mắt với dỗi hờn trong trẻo ôi một hạ
Thơ↗ ttvnol.com31 tháng 8, 2003ĐÃanh đà chết chín phần mười sau khi luyện được cái cười mị dân và anh chết nốt một phần sau khi anh bảo đê''ch cần nghe tôi 2002 ...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...
Thơ↗ ttvnol.com30 tháng 8, 2003BUỒN RẰNG CỨ THẾ BUỒN THÔIbuồn cho những cái tinh khôi mất dần buồn cho số kiếp phân vân buồn cho tay héo bàn chân mỏi nhừ buồn cho cái gật cái ừ buồn cho cả cái lừ đừ sẻ chia buồn cho thế giới bên kia bị hun vàng mã đầm đìa mặt mo tưởng là chết hết phải lo ai dè tiền nhỏ tiền to vẫn còn những con quỷ những quỷ con đút Diêm
Thơ↗ ttvnol.com28 tháng 8, 2003VẪNnhững kẻ đôi mươi tự hỏi thế nào là sống tuổi đôi mươi cũng như những kẻ sống tự hỏi: thế nào là sống? chúng tôi có quá nhiều thời gian tự hỏi nhiều đến độ chán tự hỏi thì tự hỏi: tự hỏi là gì? tự hỏi bao giờ nghề tự hỏi kiếm được tiền khi trả giá bằng cái trò líu cả lưỡi đâm ra ngô ngọng không có b
Thơ↗ ttvnol.com25 tháng 8, 2003RU KHÚCngủ đi nào hãy ngủ đi? cơn heo may nắng rầm rì nơi tai? lá vàng rỏ ấm bờ vai? khóe môi ai hé một vài đóa hương? nào yên ả giấc bình thường nằm nghiêng thành một dải đường eo thơm mặt trời xõa tóc bờm xờm hây hây những sợi vàng rơm rối bời ơ hơ một cánh chim bơi tầng không lặng sóng đầy vơi sương mềm
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 8, 2003CÓ IIcó đêm thì mới có ngày có rủi thì mới có may, buồn cười có một thì mới có mười có vật thì mới có người, ha ha có thiên thần mới có ma có mi thì mới có ta, hì hì có gì thì mới có gì hòa bình cộng với bánh mỳ, có không? 15.12.02 PHIÊU LƯU thế nào là cuộc phiêu lưu đời ai được xếp loại ưu trong đời? kh
Thơ↗ ttvnol.com22 tháng 8, 2003DOCUMENTKhi save nỗi nhớ vào những document Tôi gọi đó là những document nhớ Khi save nỗi buồn vào những document Tôi gọi đó là những document buồn Nhưng khi nỗi nhớ và nỗi buồn đến nhiều quá Như những cảm giác thường nhật Tôi chỉ đơn giản gọi chúng là những document 2002 ...em có thấy trái tim đời không mo
Thơ↗ ttvnol.com21 tháng 8, 2003ANH ĐI TÌM NHỮNG LẼ GIẢN ĐƠNđể vô lí biến mình thành phức tạp như bao kẻ nhìn cuộc đời. và ngáp đâu là một nụ cười quên ưu tư? anh chỉ là mình qua chiếc chứng minh thư chỉ là thế. là thế thôi. đơn giản rồi một ngày kia anh đem gán lấy dăm đồng cho một gã ăn xin liệu đó có phải là đem lại một niềm vui hay bắt họ sống mòn thêm m
Thơ↗ ttvnol.com20 tháng 8, 2003KHÔNG NGHĨ RA TÊNbởi vì cỏ không thể hút máu tôi tôi không có cơ hội vô tình nằm xuống và vô tình bị giết bởi vì giấc ngủ không thể dài hơn nỗi đau tôi không biết quên bóng tối khi tỉnh giấc sợ khi nằm dưới ba tấc đất còn bị gọi lên? bởi vì chim đang bay là chim đang rơi hoa đang nở là hoa đang tàn úa nhưng không hi
Thơ↗ ttvnol.com17 tháng 8, 2003VẮNGnhững ngày này thành phố thiếu vắng em tôi không nỡ đuổi nỗi buồn khỏi cửa có lẽ bởi nỗi buồn đang có chửa với thời gian 17.08.03 ...em có thấy trái tim đời không mong manh như hoa giữa cơn giông...
Thơ↗ ttvnol.com17 tháng 8, 2003NHẤMcó ai bảo ghét là nắng tím em lang thang ngơ ngác kiếm tìm ai cũng bảo yêu là trái chín anh nhấm vào ngộ độc cả con tim 2000 ...em có thấy trái tim đời không mong manh như hoa giữa cơn giông...
Thơ↗ ttvnol.com9 tháng 8, 2003CÓ MỘT TẤM GƯƠNGtôi soi vào thấy cuộc đời vẫn đẹp có một tấm gương tôi soi vào thấy lòng mình vẫn hẹp có một tấm gương tôi soi vào và thấy đôi mắt em 2002 ...em có thấy trái tim đời không mong manh như hoa giữa cơn giông...
Thơ↗ ttvnol.com29 tháng 7, 2003NGÁNnhiều lúc thấy đời buồn khổ một mình trong một căn nhà không một nụ cười con gái mỗi ngày cắm một bông hoa có bận thấy lòng trống trải vội cầm quyển sách lên xem chỉ thấy nắng vàng nhẩy nhót đầu lạnh hơn một que kem đôi khi muốn đi lên phố lẻ loi sợ lại thêm sầu cái nhát níu chân ở lại lại buồn lại
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 7, 2003ƯỚT MẮTthu đã chết đâu mà em ướt mắt thu đã buồn đừng làm tôi buồn hơn em và thu là hai cô bạn đều đẹp và buồn cho tôi cũng cô đơn thu đã chết đâu mà em ướt mắt mắt biếc để cười sao em cứ rưng rưng em cứ thế nước mắt nào còn lại dành cho tôi khi hơi thở đã ngừng? thu đã chết đâu mà em ướt mắt nhớ mùa này n
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 7, 2003CHUYỆN CỦA EMem có mẹ em không có bố chuyện trong nhà thui thủi mẹ với con mỗi lần nhìn mắt mẹ mỏi mòn không dám hỏi sao em không có bố không có bố em khóc em tự dỗ em thành thằng con trai mất rồi rồi quên mất thế nào là nước mắt chỉ nhớ ra khi thấy bóng mẹ ngồi không có bố em hóa mình ích kỷ không sẻ lòng không
Thơ↗ ttvnol.com17 tháng 7, 2003NUÔImột ngày nữa sắp chào đời khi chưa có ánh mặt trời hồi sinh ngày mồ côi chẳng gia đình ngẫm đi ngẫm lại thấy mình còn may này ai đó chửa hoang ngày để tôi nuôi đứa trẻ này nghe em sẽ cho uống sữa, ăn kem sẽ không để nó khát thèm yêu thương sẽ không để nó lạc đường sẽ cho nó tới mái trường yên vui sẽ
Thơ↗ ttvnol.com16 tháng 7, 2003NHÀ THỜ Ơnhững nhà thơ đồng hành bóng tối ngàn vạn năm qua vẫn thế thôi cuối cùng thơ là gì nhỉ chẳng thơm mà cũng chẳng hôi xúc được chút nước thơm bước ra người ta đạp xuống cống ngồi trong bùn chửi đổng? không! nhà thơ lặng câm người ta bảo: thằng này hiểm thâm! mà người ta là cái cóc khô gì mặc kệ người
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 7, 2003MỘT PHẾ PHẨMđôi khi trong lúc viết tôi nghĩ đến một loại độc giả nào đó và đoán: hắn sẽ không thích đâu có lẽ viết thành văn xuôi bài này sẽ được hắn đỡ ghét hơn cả viết hoa đầu dòng nữa cả thêm chấm thêm phẩy vào cả đừng xưng tôi ta tao tớ... sau đó tôi lại nghĩ: kệ cha hắn kể cả bài này làm hắn ghét thêm khôn
Thơ↗ ttvnol.com12 tháng 7, 2003MỘT NGÀYcó một ngày tôi mở cửa ra để thảng thốt: mình chẳng là ai cả! nhìn người qua trong lá rơi lã chã nếm bụi đời vô vị miệng đắng khô còi xe máy và còi xe ôtô ong ong những gã khùng ông ổng trong trống rỗng vang những âm trống rỗng ngấy ngút đầu chẳng biết trút đi đâu chợt trôi mềm một cô gái mắt nâu rồ
Thơ↗ ttvnol.com10 tháng 7, 2003MỘT CHUYỆNngày ngày em đi bộ đến trường định xin chở sợ em không cho chở tôi đành thồ mình và nỗi nhớ kẽo cà kẽo kẹt những guồng quay tôi giả vờ xe hỏng loay hoay em chẳng thèm liếc qua chẳng thèm nhìn lại tôi ở đó giận hờn tê dại trái tim này đã tuột xích rồi ư? tôi nhát gan nào dám viết thư bỏ xe cuốc bộ th
Thơ↗ ttvnol.com8 tháng 7, 2003?oThứ nhất sợ kẻ anh hùngThứ hai sợ kẻ cố cùng liều thân? Thứ tư sợ kẻ ngu đần Thứ năm sợ kẻ bất cần thực hư Thứ sáu sợ kẻ chần chừ Thứ bảy sợ kẻ gật gừ vô lo Thứ tám sợ kẻ tò mò Thứ chín sợ kẻ hét hò chỉ tay Thứ mười sợ kẻ ăn chay Thứ mười một sợ người ngay tàng hình Mười hai sợ kẻ thần kinh Mười ba sợ kẻ ghét khinh loài n
Thơ↗ ttvnol.com5 tháng 7, 2003TÌNHmột tiếng chim trời kêu chạng vạng đôi cánh mềm che mất ánh hoàng hôn và bóng đêm bao phủ cả tâm hồn giữ nỗi nhớ không thể nào chạy trốn những mảng lạnh rơi một... hai... ba... bốn... sao cứ nhằm tim ta mà rơi? hay người ấy gửi từ tim người ấy như bảo ta người ấy đã quên rồi này nỗi nhớ ta thả mi đi
Thơ↗ ttvnol.com4 tháng 7, 2003UẤTsao tôi không được sống cống hiến sao mãi không ra khỏi chốn này tại tôi nhu nhược nên tôi lại đập đầu cho tóe máu bàn tay cuộc sống đang cần tôi lắm lắm cuộc sống đang cần được đổi thay bao giờ được sống cho và nhận bao giờ vứt hết sự trả-vay bay giờ cay đắng đơn giản hóa: cà phê thì đắng rượu thì
Thơ↗ ttvnol.com29 tháng 6, 2003CHÌM?tôi chưa từng đi lạc nên chẳng ai tìm thấy tôi? có phải trong bóng tối tôi đã hóa đêm rồi? 2002 GIÁ người ta dọa về những con ma sau cánh cửa tôi nhát gan bỏ quên những thiên thần chỉ dám bước qua những nơi đã mở sáng mắt? hoài không ngước nổi đôi chân! những thiên thần người ta đã mang đi những con
Thơ↗ ttvnol.com27 tháng 6, 2003KHÔNG TÊN 14thu ơi đã chết chưa cho ta theo cùng với ta chẳng hề muốn đợi tuổi già mang ta theo ta muốn chết trong veo trong một ngày đen tối những linh hồn tội lỗi sẽ thôi hành hạ ta 2001 (trích trong phần ?otuyệt vọng? của ?omầm sống?) MẶT NẠ trong góc khuất của nỗi đau tình yêu thút thít như bông hoa lạc loà
Thơ↗ ttvnol.com25 tháng 6, 2003CÔ ĐƠN 0đây không phải chốn thiên đàng cô đơn chỉ có mình nàng mình tôi hai người cho đủ một đôi thế nhưng vẫn chỉ là tôi là nàng 1998 ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 6, 2003ÔI TANHĐề bài: Kể về người anh (hoặc chị) của em nếu có. Nếu không có: Phân tích diễn biến tâm trạng Trần Quốc Tuấn trong ?oHịch tướng sỹ?. So sánh với diễn biến tâm trạng Mỵ trong ?oVợ chồng A Phủ?. Bài làm: I. Mở bài: ?oHịch tướng sỹ? và ?oVợ chồng A Phủ? là những tác phẩm kinh điển. Ông anh tôi còn kinh