Thơ1 tháng 4, 2014
Chiều nhạtChiều nhạt vì em đã khóc đâu
Rỏ thêm chút muối xuống tinh cầu
Xuống má, xuống môi rồi xuống cổ
Xuống ngực và rồi xuống rất sâu
Chiều nhạt vì cây mới chớm lên
Màu xanh chưa đủ để làm nền
Mùa hè mải kiếm thêm đồng nát
Đun thành nắng dỗ diệp lục lên
Chiều nhạt vì anh bỗng nhớ em
Nhớ hơn đứa trẻ nhớ vị