Thơ↗ ttvnol.com16 tháng 7, 2003NHÀ THỜ Ơnhững nhà thơ đồng hành bóng tối ngàn vạn năm qua vẫn thế thôi cuối cùng thơ là gì nhỉ chẳng thơm mà cũng chẳng hôi xúc được chút nước thơm bước ra người ta đạp xuống cống ngồi trong bùn chửi đổng? không! nhà thơ lặng câm người ta bảo: thằng này hiểm thâm! mà người ta là cái cóc khô gì mặc kệ người
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 7, 2003MỘT PHẾ PHẨMđôi khi trong lúc viết tôi nghĩ đến một loại độc giả nào đó và đoán: hắn sẽ không thích đâu có lẽ viết thành văn xuôi bài này sẽ được hắn đỡ ghét hơn cả viết hoa đầu dòng nữa cả thêm chấm thêm phẩy vào cả đừng xưng tôi ta tao tớ... sau đó tôi lại nghĩ: kệ cha hắn kể cả bài này làm hắn ghét thêm khôn
Thơ↗ ttvnol.com12 tháng 7, 2003MỘT NGÀYcó một ngày tôi mở cửa ra để thảng thốt: mình chẳng là ai cả! nhìn người qua trong lá rơi lã chã nếm bụi đời vô vị miệng đắng khô còi xe máy và còi xe ôtô ong ong những gã khùng ông ổng trong trống rỗng vang những âm trống rỗng ngấy ngút đầu chẳng biết trút đi đâu chợt trôi mềm một cô gái mắt nâu rồ
Thơ↗ ttvnol.com10 tháng 7, 2003MỘT CHUYỆNngày ngày em đi bộ đến trường định xin chở sợ em không cho chở tôi đành thồ mình và nỗi nhớ kẽo cà kẽo kẹt những guồng quay tôi giả vờ xe hỏng loay hoay em chẳng thèm liếc qua chẳng thèm nhìn lại tôi ở đó giận hờn tê dại trái tim này đã tuột xích rồi ư? tôi nhát gan nào dám viết thư bỏ xe cuốc bộ th
Thơ↗ ttvnol.com8 tháng 7, 2003?oThứ nhất sợ kẻ anh hùngThứ hai sợ kẻ cố cùng liều thân? Thứ tư sợ kẻ ngu đần Thứ năm sợ kẻ bất cần thực hư Thứ sáu sợ kẻ chần chừ Thứ bảy sợ kẻ gật gừ vô lo Thứ tám sợ kẻ tò mò Thứ chín sợ kẻ hét hò chỉ tay Thứ mười sợ kẻ ăn chay Thứ mười một sợ người ngay tàng hình Mười hai sợ kẻ thần kinh Mười ba sợ kẻ ghét khinh loài n
Thơ↗ ttvnol.com5 tháng 7, 2003TÌNHmột tiếng chim trời kêu chạng vạng đôi cánh mềm che mất ánh hoàng hôn và bóng đêm bao phủ cả tâm hồn giữ nỗi nhớ không thể nào chạy trốn những mảng lạnh rơi một... hai... ba... bốn... sao cứ nhằm tim ta mà rơi? hay người ấy gửi từ tim người ấy như bảo ta người ấy đã quên rồi này nỗi nhớ ta thả mi đi
Thơ↗ ttvnol.com4 tháng 7, 2003UẤTsao tôi không được sống cống hiến sao mãi không ra khỏi chốn này tại tôi nhu nhược nên tôi lại đập đầu cho tóe máu bàn tay cuộc sống đang cần tôi lắm lắm cuộc sống đang cần được đổi thay bao giờ được sống cho và nhận bao giờ vứt hết sự trả-vay bay giờ cay đắng đơn giản hóa: cà phê thì đắng rượu thì
Thơ↗ ttvnol.com29 tháng 6, 2003CHÌM?tôi chưa từng đi lạc nên chẳng ai tìm thấy tôi? có phải trong bóng tối tôi đã hóa đêm rồi? 2002 GIÁ người ta dọa về những con ma sau cánh cửa tôi nhát gan bỏ quên những thiên thần chỉ dám bước qua những nơi đã mở sáng mắt? hoài không ngước nổi đôi chân! những thiên thần người ta đã mang đi những con
Thơ↗ ttvnol.com27 tháng 6, 2003KHÔNG TÊN 14thu ơi đã chết chưa cho ta theo cùng với ta chẳng hề muốn đợi tuổi già mang ta theo ta muốn chết trong veo trong một ngày đen tối những linh hồn tội lỗi sẽ thôi hành hạ ta 2001 (trích trong phần ?otuyệt vọng? của ?omầm sống?) MẶT NẠ trong góc khuất của nỗi đau tình yêu thút thít như bông hoa lạc loà
Thơ↗ ttvnol.com25 tháng 6, 2003CÔ ĐƠN 0đây không phải chốn thiên đàng cô đơn chỉ có mình nàng mình tôi hai người cho đủ một đôi thế nhưng vẫn chỉ là tôi là nàng 1998 ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 6, 2003ÔI TANHĐề bài: Kể về người anh (hoặc chị) của em nếu có. Nếu không có: Phân tích diễn biến tâm trạng Trần Quốc Tuấn trong ?oHịch tướng sỹ?. So sánh với diễn biến tâm trạng Mỵ trong ?oVợ chồng A Phủ?. Bài làm: I. Mở bài: ?oHịch tướng sỹ? và ?oVợ chồng A Phủ? là những tác phẩm kinh điển. Ông anh tôi còn kinh
Thơ↗ ttvnol.com22 tháng 6, 2003KHÔNG TÊN 6ta tin em chẳng thể yêu ta tẹo nào đâu ta đã chôn trong đầu một tình yêu yểu mệnh vậy nên em đừng cố vô ích vô ích thôi cứ rủa ta: đồ tồi! ta cảm ơn thật đấy tình yêu sơ sinh ấy đã chết từ trong nôi khi ta đến với đời để đi trong rạn vỡ từ ta là tội nợ với cuộc đời ?oxinh tươi? vì sao ta rặn cười? t
Thơ↗ ttvnol.com21 tháng 6, 2003ĐAU THÌ ĐAUlại đói vì lòng đơn đớn vì chưa ăn sáng thôi mà không em ơi anh thấy thiếu một làn xanh lạnh nồng da em đã bỏ đi đâu đó để dần phai lạnh chỗ ngồi mắt anh tìm gì sót lại cồn cào như nuốt phải vôi em không giống như em nữa để tôi đau đớn mất rồi này những nỗi đau kỳ lạ ăn gì mà cứ sinh sôi? tôi muốn n
Thơ↗ gio-o.com20 tháng 6, 2003NHỮNG ...MUỐN muốn nghe lại giọng nói của em trên ngón tay một người con gái khác truyền cảm xúc của con cá vàng giỡn nước trong leo lẻo lên da người yêu ngày mai ơi em đừng ghen nhé bởi em nào thì vẫn cứ là em tôi không bao giờ làm người đầu tiên phản bội còn thôi yêu thì chớp mắt mà chia tay tôi sập bẫy tì
Thơ↗ ttvnol.com19 tháng 6, 2003VỚI MỘT CON NGƯỜIngười la í ới còi tin tin giữa chợ một bà lão ăn xin thời đại ánh sáng bà thì chậm nhân gian lờ hoặc trơ mắt nhìn ngày xưa có phải kiếp trăng hoa má hồng giờ bạc mắt giờ nhòa hồn đã bỏ đi thân ở lại sống để mà ăn nốt tuổi già? hay là người mẹ sống vì con má trắng giờ thâm mắt giờ mòn thương lũ con n
Thơ↗ ttvnol.com15 tháng 6, 2003Ðớn đau phải hằn lên mặtNgười ta mới biết đường thương Cái mặt tôi bơ đời quá Cho nên "hời hợt, tầm thường" ? Người ta đã có công thức Ðể đo lường một con người Thứ nhất là thằng dư luận Thứ nhì là cái con ngươi Ấy nhưng mà tôi thích thế Ðể biết ai giỏi ai thường Những người trọng tôi thực sự Là người hiểu lẽ ghét thương t
Thơ↗ ttvnol.com15 tháng 6, 2003MỘT LẦN DẠI DỘTmột hôm tôi thử lặn vào thơ chỉ thấy những cái tai nút kín trên vầng trán mồ hôi rịn rịn những quầng nhăn yếu ớt tuổi thanh xuân tôi ở trong thơ được một tuần một nửa tế bào trong tôi chết một phần tư điên khùng một phần tư mặt nghệt cho xin cái bông bịt tai! có tiếng thét gào không biết của ai cứ s
Thơ↗ ttvnol.com15 tháng 6, 2003trích từ http://ttvnol.com/forum/t_157656/4a?5.367154E-02Cơn mưa không gột được Những sự sống cũ rồi Không làm tươi lại nổi Vệt buồn thẫm trên môi Mải reo đùa trên mặt nước Ngại qua sa mạc cỗi cằn Bỗng đâu ngợp ngụa rác rưởi Chìm trong nhoe nhoét ăn năn Phá lá phá hoa phá hết Phá cho chảy máu Ôxy Tả tơi tấm thân tanh tưởi Chết xong chưa sống được gì Lén l
Thơ↗ ttvnol.com14 tháng 6, 2003HặI ĐSMim nỏm giỏằa gió-mÂy-trfng run rỏây mặĂn lên 'ỏn tỏưn rfng sao trỏằi sai quĂ sao sai quĂ nhặ nhỏằng giỏằt chÂu cỏằĐa chỏằ ...có khi yêu 'ỏn xỏ chiỏằu cúi 'ỏĐu nhỏưn tỏằTi mơnh yêu chưnh mơnh...
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 6, 2003NỐT TRẦMrun mặt nước mênh mang cây thả chiếc lá vàng rữa cháy rồi phụt tắt tan trong sóng loang loang run mặt nước thênh thang đớp nước con cá vàng sủi tăm rồi lặn xuống không thành một tiếng vang sương mỏng tựa khói nhang hồn ai dưới suối vàng ngậm ngùi trong lòng nước ngước nhìn trời dở dang hạt mưa bỗng
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 6, 2003PHÉP MÀUbạn ạ hôm nay tôi rất vui thôi không tiếc bạn một nụ cười tôi biết bầu trời trong dịu lắm khi tôi lạc tới mắt một người tay thơm hơn nhánh lúa còn xuân giọng nói êm hơn mắt mưa ngần hơi thở mịn hơn mưa lắc rắc tóc nẫu nà hơn mưa lâm thâm tôi không cho phép tôi lặng câm tôi hát cho tan những âm thầm
Thơ↗ ttvnol.com12 tháng 6, 2003KHÔNG TÊN 17ta đã mò xuống tận đáy tim nơi lũ buồn nhung nhúc như dòi bọ tình yêu có hay là không có hay lũ buồn hút cạn máu rồi ư? buồn như lũ rắn độc trườn khắp thịt da lè lưỡi liếm lạnh lùng hoang rợn chúng ùa đến giằng xé niềm vui còn sót hả hê phun lưỡi lên đống xương trắng ởn ta đã xuống và không muốn ngo
Thơ↗ ttvnol.com11 tháng 6, 2003PHẢI SỐNGnhững người hay tự tử thường sinh vào tháng Chín chọn cho mình những cái chết đớn đau: cười lành lạnh và nổ súng óc bắn tung lên giấy trắng phau hoặc lửng lơ trên sợi dây thòng lọng tiếng cười khùng khục ứ trong họng những người sinh vào tháng Chín thường là nghệ sỹ hóa ra là thế mà tại sao lại thế
Thơ↗ ttvnol.com11 tháng 6, 2003KHÔNG TÊN 3đời người là bông hồng héo chỉ còn xơ lá với gai mòn lặng dòng nhựa khô ri rỉ ứa đời người một nửa đã héo hon đời người là sông vùi lấp chỉ còn trơ cát với rêu đò rũ bóng khô vầng trăng mờ khuyết hư tàn tê ướt sướt sương so đời người là xuân nằm chết chỉ còn heo hút chút hơi phào chỉ còn dòng tim kh
Thơ↗ ttvnol.com10 tháng 6, 2003NHẠC TÀNai mang đi ánh sáng khi chiều thưa đang về những dải vàng xao xác lăn lăn ngoài triền đê hương nội đồng man mác ngái ngái khói nhà nào tiếng trâu về chuồng muộn nghe ngỡ ngàng nao nao cỏ may tay níu gió lả theo sắc chiều tàn ngọn ngập ngừng ứa lạnh nghe như nài như van sao em chưa thấy đến tóc đã đẫ
Thơ↗ ttvnol.com9 tháng 6, 2003CÓ HƠN GÌanh không đánh đàn bà nhưng có hơn gì để đàn bà khóc khi không còn đàn ông... chị không hành hạ trẻ con nhưng có hơn gì để trẻ còn khóc khi chẳng còn người mẹ... tôi không làm hại nhân gian nhưng có hơn gì để nhân gian khóc khi tôi chả làm gì cho nó cả... 09.06.03 ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu
Thơ↗ ttvnol.com9 tháng 6, 2003TA LÀ AI TRONG CUỘC ĐỜI NÀY NHỈai biết ta? ta định nghĩa làm gì ta là kẻ lãng du điên loạn chỉ biết gào đau đớn khúc tình si? ta yêu ai trong cuộc đời này nhỉ không phải ta! không tất thảy mọi người! ta chỉ yêu những gì là vô vọng vô vọng ơi! ta chỉ sống cùng ngươi sao ta sống trong cuộc đời này nhỉ sao cuộc đời vẫn còn chỗ cho t
Thơ↗ ttvnol.com7 tháng 6, 2003THẰNG BÉthằng bé mới chục tuổi đầu đã lâu không khóc đã lâu không cười thằng bé ấy mới lên mười người ta đã gọi: kiếp người vậy ư? thằng bé ngoan? thằng bé hư? chẳng ai biết nữa hình như là buồn hình như thằng bé ấy luôn tìm trong đau khổ những nguồn thương yêu đôi khi trốn khỏi buổi chiều trầm ngâm ngồi ng
Thơ↗ ttvnol.com7 tháng 6, 2003KHÔNG TÊN 1những bài thơ không dở không hay như cái cảnh hôm nay hoài vô kể trời nửa rạng nửa như oải uể thức dậy rồi lại kéo kén trùm chăn sắp ngủ rồi gió lại réo lăn tăn tìm người khác mà đùa đi ông bạn ngắc ngoải hoài như con thuyền mắc cạn mở chăn ra trời lại bắt đầu mưa... đời dề dà như một gã say sưa ôm
Thơ↗ ttvnol.com6 tháng 6, 2003TA XÉ NỖI ĐAU...ta xé nỗi đau thành muôn lá sắc vung tứ tung cho trầy xước đất trời nuốt ừng ực từng bụm mờ ánh sáng rừng rực phun từng giọt sáng đỏ tươi cháy cháy cháy nữa đi nỗi nhớ cháy cho môi cho mắt lóa màu ta muốn bóp không gian cho ứa máu máu độc kia ta đốt sạch sành sanh khát khát hãy cho ta uống khát uống