Thơ↗ ttvnol.com15 tháng 6, 2004BÀI KHÔNG TÊN KHÔNG NHỚ NGÀYrồi em lại hút sâu vào vũng xoáy chiều lại thưa và đêm tối lại về khi ánh sáng không dành cho em nữa trăng vỡ oà thành những đoá pha lê và kí ức triền miên là kí ức những dòng sông chèo nỗi nhớ xanh xao khi đá cũng quyệt ngang gò má lạnh ta dìm ta trong hạt hạt mưa rào trong những chốn đêm dài bất t
Thơ↗ ttvnol.com14 tháng 6, 2004EM KHÔNG CÓ LỖIem không có lỗi khi tôi chết mưa ướt mùa xuân mùa xuân cười ôi tôi cũng muốn vui như Tết như mà mới sống đến ba mươi tôi hay ú ớ câu vô nghĩa lá nói rằng hoa đã hiểu mà nhưng tôi không hiểu tôi không hiểu ngẩn nhìn những cánh khẽ thay da tự nhiên vô cớ tôi bỗng hỏi xin lỗi thật ra mấy giờ rồi cái đồ
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 6, 2004BÀI NGÀY 29chỗ này đèn đỏ chết rồi người đi loạn xạ như hồi hoang sơ cẩn thận tao đâm bây giờ bầy chuồn chuồn ớt lượn chờ mưa rơi một chim trên vút cao trời bay vượt đèn đỏ ở nơi rất nào chuồn chuồn đừng vội bay cao để im mưa rửa ráy tao đang tồi 29.05.04
Tùy bút↗ ttvnol.com13 tháng 6, 2004MỘT NGÀY CỦA XÃ HỘI ĐENBuổi sáng tao (xã hội đen chưa!) đi ra đường bằng xe đạp xã hội đen. Tao đi vào phần đường của bọn không phải xã hội đen. Tao suýt đâm vào một thằng bé năm tuổi nhưng tao kịp... ngã (xã hội đen mà lị!). Thế là tao lăn ra ăn vạ nhưng nó mới năm tuổi chưa hiểu gì (ngu quá!) nên tao đành xin lỗi nó. Xã
Thơ↗ ttvnol.com12 tháng 6, 2004BÀI NGÀY 11đừng cho tôi chết người ơi đơn xin tự tử nghĩ rồi xé tan tôi còn yêu lắm nhân gian cơ đơn chán mới lan man thế này rót hoài trí não nơi tay ngày mai là lại một ngày không tôi đôi khi cái chết là mồi tôi săn cái chết để rồi sống thêm đôi khi sự sống là đêm giằng từng tuyệt vọng như nêm khỏi đầu dở số
Thơ↗ ttvnol.com11 tháng 6, 2004BÀI NGÀY 05thật ra tôi phải viết gì để tha nhân biết sống vì tha nhân đó có phải điều tôi cần hay chỉ đôi lúc xuất thần yêu thương? thật ra tôi muốn thường thường hay khao khát bước con đường gian nan? thưa nhân loại thưa thời gian mỗi lúc một phách phai tàn thăng hoa luân hồi trong một phiên toà tất tần tật c
Thơ↗ ttvnol.com9 tháng 6, 2004BÀI NGÀY 13đi vào khoảng có ve kêu con đường bỗng chốc nhẹ hều dưới chân em nằm đâu thế thiên thần trong âm thanh rất vừa gần vừa xa ve sủa mãi cứ như là con tim anh héo đòi ra ngoài trời cúi đầu nhặt tiếng ve rơi tự nhiên anh thấy biển bơi quanh mình anh chìm trong ánh lung linh toả ra từ mảnh yên bình trên c
Thơ↗ ttvnol.com9 tháng 6, 2004TUYÊN NGÔNnhân danh những kẻ chuyên nhân danh cái đẹp, cái thiện để làm những điều rất xấu, rất ác tôi tuyên bố tôi là đứa đê tiện nhất trong tất cả những đứa hèn 30.04.04
Thơ↗ ttvnol.com7 tháng 6, 2004BAYtrái đất bay bất tận cõng đại dương trên đôi cánh mỏi mềm nụ cười nào vớt sống khỏi ao đêm em nằm đây mắt khuyết cong lưng trên từng con chữ mơ cánh buồm trôi trong những con đò điều cần đến đã thức dậy hắt rung động vào mặt loài người còn nhoi nhóp vũng u mê tôi chỉ biết hy vọng trong thực tại tuyệ
Thơ↗ ttvnol.com5 tháng 6, 2004BÀI NGÀY 19rồi đến lúc phải tập yêu day dứt những thiện tâm còn bấu víu cửa lòng ta không biết là ta vô nghĩa thế cho đến ngày trái đất bỗng rêu phong ta không biết trẻ con cô đơn thế đòi tự do thì được những vọt đòn đòi hoà bình thì được toàn gian dối đòi thật thà thì bị bảo: trẻ con ta bỗng sợ ngày kia ta sẽ
Thơ↗ ttvnol.com4 tháng 6, 2004BÀI NGÀY O6tìm gì nhỉ giữa dối gian một bông thành thật chưa tàn trong tim? đi tìm hoài cái sự tìm để linh hồn được im lìm thăng hoa thăng hoa trong nỗi mù loà thế là thắng thế là hoà hay thua thế là thật hay là đùa hỡi hoa chưa rụng trong mùa nhân sinh mấy ai thoát được vô tình khi không có nỗi thanh bình đơm
Thơ↗ ttvnol.com2 tháng 6, 2004BÀI NGÀY 17em cửa sổ anh em phố anh em bay như lá tạm biệt cành chiếc bóng của em không nói dối em buồn cõi sống bởi buồn anh những sắc màu trôi khắp thế gian em ưa uống nhất tiếng hoa tàn và em vẫn kể cho trái đất nửa đau khổ bởi nửa bình an 17.01.04
Thơ↗ ttvnol.com1 tháng 6, 2004BÀI KHÔNG SỐsao vẫn thế cơn thơ hoài chưa ngớt đứng dầm trong tê cóng hết cả rồi cây gạo khoả thân mang ô đỏ da trắng ngần nên đứng đơn côi thơ muốn rớt xuống một miền sung sướng nhưng cánh non bay mãi mãi vô cùng em vẫn khoả thân trong quần áo cho cái buồn ăn nói rất lung tung đêm muốn nói rằng thơ không độc l
Thơ↗ ttvnol.com31 tháng 5, 2004Post nhân ngày Quốc tế chống hút thuốc lá.Nếu anh muốn loại bỏ sự keo kiệt, anh phải loại bỏ ngay mẹ đẻ nó là sự xa hoa -Cicero (Trên tờ lịch ngày 31.05.04) XÉ THỜI GIAN cuối ngày xé lịch thấy hôm nay là ngày quốc tế phòng chống bệnh lao tự hỏi: bao giờ có ngày quốc tế phòng chống chiến tranh? trong cuộc sống mà mạng người bị coi rẻ có quá
Thơ↗ ttvnol.com30 tháng 5, 2004MỊAtôi vô nghĩa đi tìm nghĩa lí nghĩa lí khác cơ không chỉ sự đi tìm ư hạnh phúc phải nuôi bằng máu? đã no chưa để đập lại tim ư cõi sống là lưỡi dao chôn ốc? ***g ngực qua lặng lẽ mắt môi cười sống là dụ dỗ cho mình sống dù khát thèm cái chết đến là tươi 21.01.04
Thơ↗ ttvnol.com30 tháng 5, 20048có hôm gió đẹp hơn nàng đuổi theo tôi giữa hai hàng phố xanh tiếc là tôi phóng quá nhanh không như gà mái chạy anh trống gà thế thôi đã khóc rồi à thì đây gió cứ la cà vô tư mặc dù gió chán bỏ xừ ấp ôm tôi chỉ gần như dạo đàn gió mùa đông bắc sắp tàn mà sao hoang lạnh vẫn tràn nơi tôi thôi em ơi tớ
Thơ↗ ttvnol.com30 tháng 5, 2004LẠI KHÔNG PHẢI THƠthế gian ngẫu nhiên sinh ra định mệnh hoặc không ngẫu nhiên sinh ra người tin vào nó hoặc không tin vào nó có thể giải thích hoặc không giải thích được điều đó tất nhiên... có người làm nô lệ cho số phận có người chống lại ai lợi? ai hại? ai khôn? ai dại? đôi khi tôi cảm thấy một điều gì có vẻ như s
Tùy bút↗ ttvnol.com30 tháng 5, 2004BẢNG LIỆT KÊ LOÀI NGƯỜI HIỆN NAY và ở một số thời điểm tương tự?oRét tháng ba bà già chết cóng?... người đàn bà đến ngày sinh nở nằm trong vũng máu nơi xó bếp lạnh tro... người trẻ con khát sữa thều thào những tiếng khóc cuối cùng... người đàn ông hủi nằm thở dài trong nấm mồ cô độc... người thanh niên thoi thóp trong cơn co thắt dạ dày khi không còn củ hoang v
Thơ↗ ttvnol.com29 tháng 5, 2004MỘT TRONG NHỮNG CÁCHkhi đầu cứ đau tôi nghĩ hãy thử suy nghĩ bằng chân dù không nơron thần kinh nhưng chân cũng đau như bất cứ một chỗ nào khác thôi đành thử suy nghĩ bằng những chỗ đau cũng được nhưng chúng cứ dẫn đến những cảm giác bế tắc trong trạng thái này hết sức bí giải pháp sau rồi thì bạn biết đấy tôi tự tử bằ
Tùy bút↗ ttvnol.com26 tháng 5, 2004CHỚM MÙADưới sân trường thiêm thiếp ngủ - Vòm me chẳng đổi khác gì - Dường có một cô chim sẻ - Chỉ vừa lỡ để ướt mi Tầng mây chợt xanh xao mắt - Để rơi dăm hạt sương mù - Hoạ mi bỗng dưng thảng thốt - Ngồi ôm mặt khóc tu tu Chú trời thả ra chút nắng - Bỏ quên cả kéo khoá vào - Gió hí hửng chuồn ra mất - Cườ
Thơ↗ ttvnol.com25 tháng 5, 2004CHỮSnhững buổi đời chữ rụng khỏi hồn anh rơi lả tả lên những trang giấy ẩm gì gì đó trỗi lên như nấm em vào rừng không dám hái sợ độc cả thế giới không chịu bị thuyết phục cái điều mà tự nó phải biết để thuyết phục những tinh cầu khác và chỉ là để không tàn phai chiều chiều mùa xuân anh tung hứng một ch
Thơ↗ ttvnol.com24 tháng 5, 2004TRUYỆN NGỰA HƯNG ĐIÊN...nếu có lúc nào tao mất trí vui lòng kể lại cho tao... Lớp M đang lặng đang yên Việt Hưng bỗng hoá ngựa điên làm xằng Tính tình hắn rất hung hăng Giết người lương thiện rồi quăng ra đường Phòng 3 hắn lại rất thương Lúc nào cũng giúp cũng nhường phần ăn Ngủ thì hắn đắp cùng chăn Không nghe sẽ bị hắ
Tùy bút↗ ttvnol.com24 tháng 5, 2004TRUYỆN NGỰA HƯNG ĐIÊNBạt : Hồi đó là 7M hay 8M? Không nhớ rõ. Những con số ấy cũng không quan trọng. Chỉ nhớ ấy là một thời hồn nhiên và tươi đẹp. Hồn nhiên và tươi đẹp quá đi chứ. Tưởng như đệ nhị thế chiến kết thúc, chiến tranh Việt Nam qua đi, thế giới biết thế nào là phát xít, là bom nguyên tử, là hố chôn người, là
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 5, 2004NAOGió rải lá xạc xào trên ghế đá Mặt hồ trong sóng dìu dịu lăn tăn Anh ngồi mãi nghe chiều rơi tầm tã Mùa thu ơi em ở nơi nào? Anh thờ thẫn nghe lòng mình thổn thức Chiều thì đang dâng ngợp khắp người Thảm cỏ đã nhuốm màu tía tái Xa thật xa văng vẳng những hơi cười Em nơi nao trên những tầng lá rũ? Em
Thơ↗ ttvnol.com20 tháng 5, 2004VUI LÒNG CHO HỎI CHÚT THÔInày chim đi mãi bầu trời có bao giờ biết tôi rơi lúc nào này trăng dan díu ngàn sao có bao giờ biết vì nào là tôi 15.12.03
Tùy bút↗ ttvnol.com18 tháng 5, 2004KIẾN VÀ VOI1. Gặp voi đi qua, kiến hét lên: Mày không nghe chuyện "Kiến giết voi" à? Voi thở dài: Quảng cáo vẫn chỉ là quảng cáo. 2. Kiến than thở với voi: Tôi sợ vợ như Shelltox. Còn anh? - Như anh. 3. Kiến đâm phải voi, nó cằn nhằn: Đồ mắt mù! 4. Voi trong rạp xiếc khinh kiến: Mày được sang Ấn Độ chưa? Kiến
Tùy bút↗ ttvnol.com18 tháng 5, 2004CHUỘT VÀ MỌT1. Chuột hỏi mọt: Cậu đã ngốn hết quyển vở của cậu chủ chưa? Mọt khinh khỉnh: Chưa, chữ xấu quá, tôi không đọc được. Đó là lí do tại sao sách bị ăn nhiều hơn vở. Thế anh đã luộc xong đôi giầy chưa? Chuột bĩu môi: Da xấu thế thì nấu cao sao được. 2. Chuột: Nghe nói anh thông thái lắm. Anh đã từng ăn
Tùy bút↗ ttvnol.com16 tháng 5, 2004Bài này đã gửi một lần ở một nơi khác. Được người biên tập sửa giúp mấy lỗi chínBài này đã gửi một lần ở một nơi khác. Được người biên tập sửa giúp mấy lỗi chính tả, mình cũng đính chính lại mấy lần vì gõ nhầm so với nguyên bản mà hôm nay đọc lại vẫn thấy mình gõ thiếu một câu. Post lại ở đây và thêm vào (in đậm) vậy. Chả hiểu tại mắt hay tại đầu. KHÚC HÁT ĐỨA TRẺ CÂM như sắp v
Tùy bút↗ ttvnol.com16 tháng 5, 2004Hồi trước, có mấy hôm hứng lên viết vài sêri chuyện (thủa đó theo xu thế, tự gọiHồi trước, có mấy hôm hứng lên viết vài sêri chuyện (thủa đó theo xu thế, tự gọi là) cười trong một quyển vở thơ. Quyển này về sau đưa thằng bạn Ju đọc, chả thấy nó khen mấy. Nhưng có một lần thằng bạn kiêm phê bình gia khó tính (vì dốt ) này bẽn lẽn run rẩy cúi đầu đỏ bừng mặt lí nhí: Mấy cái chuyệ
Thơ↗ ttvnol.com16 tháng 5, 2004EM CÓ BIẾTem có biết em dài hơn cổ tích anh sống không nghe hết tiếng cười mình không ghét nữa những con chuột cống chỉ là cuộc sinh tồn vô tâm và vô tình làm vấy bẩn nhân loại kẻ vốn tự bôi bẩn lên mặt anh xin lỗi đã dẫn em vào đây mưa tháng sáu rơi trong tháng ba tháng ba năm tới trôi trong tim một năm nữa