Thơ↗ ttvnol.com5 tháng 5, 2003Chí Phèo biết yêu từ một bát cháoÐứa trẻ bụi đời cũng có thể học yêu thương từ một chiếc bánh mỳ Quan trọng là anh dâng hay ném Anh san sẻ hay anh vứt đi Một đứa trẻ sẽ học yêu từ những điều đơn sơ nhất Một tình yêu trong trắng của con người Những gì sống thẳm sâu trong kí ức Sẽ níu lòng trong những lúc buông lơi trích từ http://tt
Thơ↗ ttvnol.com5 tháng 5, 2003LẮNGlắng nghe nhịp thở loài người đêm đêm đêm nở nụ cười hoang vu trăng gầy xõa bóng âm u đã dần tuyệt chủng khúc ru dịu dàng tiếng chim lạnh đến ngỡ ngàng tưởng như cô độc, lang thang là đời vòng luân hồi bỗng rối bời thời gian hỗn loạn rã rời không gian ngày mai sẽ nở hay tàn nghe đi em tiếng bầy đàn
Thơ↗ ttvnol.com4 tháng 5, 2003MỘT NGÀY LẠI ĐÃ ĐANG TRÔImột ngày em ở trong tôi một ngày một ngày vẫn trắng bàn tay một ngày nơi sự trả vay lạ kỳ nỗi đau cứ thế thầm thì hôm nay tôi sống chỉ vì sống thôi không yêu em quá nữa rồi trái tim chẳng đớp miếng mồi trái tim tôi thèm nghe quá tiếng chim nhành dương liễu mãi im lìm mong manh mùa đông gặm úa lá càn
Thơ↗ ttvnol.com4 tháng 5, 2003Thả ta xuống một đảo hoangChỉ cần một mái dừa úa và một con suối nhạt Chỉ cần một con chim lạ khàn khàn hát Mặc hoang vu mặc thú dữ mặc lòng Thả ta xuống những lúc ta đơn độc Để ta tĩnh tâm nghĩ về đời Ta phải sống sao đây để thôi mong hoang đảo? Ta phải sống sao đây cho hết hợt hời? Ta thèm múa gươm trong bão cát Thèm chạy
Tùy bút↗ ttvnol.com4 tháng 5, 2003NGHĨMới đây, đọc báo thấy FIFA có ý định tăng số lượng các đội bóng tham gia WC từ 32 lên 36. Ừ nhỉ, có thế mà không nghĩ ra. Người ta cứ suy nghĩ bó hẹp ở con số 32 đội để tranh nhau, để bất bình về tính công bằng, rằng có đội đá kém nhưng là đại diện hiếm hoi cho một châu lục nên được vào trong khi ở
Thơ↗ ttvnol.com3 tháng 5, 2003BA PHẢItôi chiều lòng tất cả thích ngắn, có ngắn thích dài, có dài thích đơn giản, có đơn giản thích phức tạp, có phức tạp thích nghiêm chỉnh, có nghiêm chỉnh thích bông đùa, có bông đùa thích sâu lắng, có sâu lắng thích vớ vẩn, có vớ vẩn thật ra tôi chả chiều lòng ai hết tôi chiều lòng tôi tôi thích tất c
Thơ↗ ttvnol.com3 tháng 5, 2003Con mèo treo cổMèo vốn là loài hiếu động Bị tròng vào cổ sợi dây Nó kêu não na não nuột Dù cơm dù nước vẫn đầy Ở dưới phố phường muôn mặt Biết bao kẻ rập rình mèo Làm sao con mèo hiểu nổi (Cả đời nó vốn trèo leo) Ðâu thể ăn no ngủ kỹ Nó nào phải loại mèo lười Nó muốn về nơi rơm rạ Ngửa mặt lên trăng mà cười Trời ơ
Thơ↗ ttvnol.com3 tháng 5, 2003SỐNG IIừ thì đau thì vẫn biết là đau nhưng chưa đến lúc vô hình trong thời cuộc sự tồn tại chỉ là vô ích sống là đừng vô nghĩa với thời gian đến một ngày ý niệm cứ dần tan không gì cả và thế là thôi sống một trạng thái hoàn toàn trống rỗng lúc về nguồn e là lúc cạn khô còn thanh xuân anh còn muốn dại rồ kh
Tùy bút↗ ttvnol.com2 tháng 5, 2003MIG2000,Xuất bản thơ là việc tớ nghĩ đến từ khi còn là một thằng oắt kiêu ngạo nghĩ thơ mình có thể làm thay đổi cuộc sống một cách đáng kể. Bây giờ, những người dán mác nhà thơ nhan nhản, muốn xuất bản thơ chỉ cần độ dăm mười triệu hoặc tìm mối thân quen, dễ ợt. Có điều, thơ tớ lại là thứ thơ không dán mác
Thơ↗ ttvnol.com30 tháng 4, 2003Vâng. Con người.Có một loài sinh vật Tự đặt tên cho mình Một cái tên giản dị Ðau đớn và quang vinh Họ mơ lên đỉnh núi Khi họ ở đồng bằng Và khi lên tới núi Họ mơ tới mặt trăng Họ đã dẫm lên đá Bằng đôi châm tím bầm Bằng đôi tay tứa máu Loang hồng mưa lâm thâm Họ không thôi mơ ước Bằng trái tim bập bùng Và họ đi để
Thơ↗ ttvnol.com29 tháng 4, 2003GƯƠNGtôi và tôi gõ cửa tấm gương không tài nào hoán vị cho nhau được gõ đến khi tím bầm trầy xước mới biết rằng không muốn thả nhau ra ngày xưa tôi mua con cá chọi cho nó đánh nhau với mình trong mảnh gương vỡ một đối thủ không bao giờ khuất phục khi nó bỏ đi vì mệt mỏi nó không bao giờ biết đối thủ của
Thơ↗ ttvnol.com28 tháng 4, 2003CÔ GÁI TÂYcô gái Tây ơi em rất Tây Tây trong tóc nắng trong mũi gầy Tây cả trong tôi trong trời đất vừa gặp em đà muốn hôn ngay cô gái Tây ơi em rất Ta nhìn tôi e ấp rất chi là và khi gặp mắt đầy "đen tối" em vội quay đầu muốn lánh xa 2002 (trích trong phần "viết về niềm vui" của "mầm sống") linh
Thơ↗ ttvnol.com28 tháng 4, 2003KHÔNG TÊN 4tự nhiên tôi chẳng muốn yêu em một chút nào tự nhiên là như thế xin đừng hỏi vì sao tự nhiên tôi chẳng muốn chẳng muốn một thứ gì tự nhiên tôi chỉ muốn nằm xuống và thiếp đi 2001 (trích trong phần ?otuyệt vọng? của ?omầm sống?) linh
Thơ↗ ttvnol.com27 tháng 4, 2003KHÔNG TÊN 11ơi mấy chú công nhân cho tôi lao động với tôi ngồi đây chới với trong cồn cào triền miên các chú tưởng tôi điên? đừng tưởng, tin là thế tôi biết điên là dễ nhưng chữa thì khó ghê xin các chú đừng chê thân xác này yếu đuối khuân gạch hay trộn vữa điên thì không ngại đâu các chú làm như trâu tôi cũng
Thơ↗ ttvnol.com26 tháng 4, 2003BÌNH MINHbình minh lên sau dãy núi như mảng lưng của một người đàn ông bầm tím cháy lúc như đỏ lịm lúc như xanh xít vần vũ như nỗi đau thoát thai ban mai mảng lưng người đàn ông đổi máu một màu hồng tươi rau ráu ứa òa tất cả đớn đau nhạt nhòa tôi nhớ em nhớ lắm lúc này em triền miên trong nỗi đau giấc ngủ ch
Thơ↗ ttvnol.com26 tháng 4, 2003CHIỀUthẩn thơ thơ thẩn ngập giữa hoàng hôn nơi mà cô ấy cướp đi tâm hồn ta cười im lặng mí mắt mờ sương chiều vàng xơ xác lang thang cuối đường ta nhìn lão gió gù quét ánh dương từng tia tung tóe rơi như hạt cườm ta lang thang nhặt xâu chuỗi chơi vơi chợt tay ta lỡ buông lơi buông lơi ta nghe tiếng vỡ gi
Thơ↗ ttvnol.com26 tháng 4, 2003MƯA LẠI RỤNG RỒIrụng thì thôi sấm vỡ mà không đúc thành lời trời muốn nói gì sao chẳng nổi ầm ù bao kiếp nhoài rơi mưa có mùi gì giữa thối thơm làm tươi râu tóc vốn bờm xờm sống chết quện vào nhau lặng lẽ uống mưa dễ chẳng muốn ăn cơm mưa vờn cửa sổ vẫn thế mưa em ở bên ai nữa là vừa mưa vào đằng miệng ra đằng mắt
Thơ↗ ttvnol.com25 tháng 4, 2003ƯỚMđừng buồn nhé em yêu nếu em không cười được tôi sẽ khổ rất nhiều xòe bàn tay xinh ra tôi sẽ gieo vào đó một nụ hôn đầu đời mùa sau tôi trở lại lòng bàn tay còn nồng em làm vợ tôi không? 26.12.02 linh
Thơ↗ ttvnol.com25 tháng 4, 2003TRẰN TRỌCkhuya rồi sao không buồn ngủ nằm buồn cho cái sự ngủ cái đồng hồ trên nóc tủ ăn mãi thời gian vẫn không đủ tự nhiên nghe ngứa ngáy nơi tim vết rạn đêm qua đang lên da non mai lại rạn chẳng có ai là bạn để chuyện trò qua miền đêm chẳng có ai là vợ chẳng có ai là người yêu để ngắm hàng mi rủ liêu xiêu
Thơ↗ ttvnol.com24 tháng 4, 2003KHÔNG TÊN 10đã bao lần chôn thơ xuống để lần sau trót cào lên vắt những dòng thơ uể oải cho ra một chút rỉ rên ta biết thơ là người bạn bị ta lợi dụng quá nhiều chẳng ai ngoài thơ gần gũi mà hoài vẫn chẳng thể yêu ta ví thơ là dòng máu mà ta máu cũng chẳng cần đến giờ ta còn tồn tại là nhờ sống chết phân vân? g
Thơ↗ ttvnol.com24 tháng 4, 2003BỞI VÌ?tặng TMH? bởi vì em đã yêu đâu nên đời vẫn những vực sâu vô hình bông hoa chưa rót vào bình tự do thế cũng cực hình lẻ loi bởi vì hy vọng nhỏ nhoi búp tay còn khó dám vòi đóa môi? buồn vui vốn đẻ sinh đôi vui em nuôi mất còn tôi tất buồn bởi vì trên cánh chuồn chuồn tôi băng nỗi nhớ cội nguồn mong
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 4, 2003THINGbirds swim in skies fish fly in seas I?Tm wandering in desert me money can?Tt buy water you honey can?Tt fill sunny can?Tt warm find something never change it?Ts everything everything is forever everything bad feelings don?Tt want bad feelings but wê?Tre all on a string ?playing trying fighting cryi
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 4, 2003CÓ ĐÔI KHI TÔI MUỐN HỎI EMmột câu hỏi tôi không còn nhớ nữa những chiếc bóng in mòn bao khung cửa mỉm cười cho đỡ tiếc thời gian mưa gọi tên một cánh hoa tàn chờ lâu quá quên mình và ngôn ngữ phấp phới bay một cánh bồ câu nữ chiếc cột đèn thèm hơi ấm bàn chân có đôi khi tôi muốn lại gần để em thấy vui thôi, không gì cả rồi v
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 4, 2003VÒM SÁNG?tặng TMH? tôi muốn ngắm khuôn mặt em ô cửa sáng giữa kinh thành bóng tối tôi như kẻ tội đồ sám hối được chút nắng hồng ân xá của bình minh hạnh phúc và nỗi đau khuôn mặt em không tái hiện nhưng sự vẩn đục trong tôi tan biến chẳng hiểu vì sao giá lúc này tôi nằm dưới ngọn đao để được ngắm em trào nư
Thơ↗ ttvnol.com23 tháng 4, 2003NỖI ĐAUai vẽ Nỗi Đau oằn lên lá nhuốm màu diệp lục tứa men hồng Nỗi Đau là gì nhỉ? sao gợi lên chỉ thấy hư không? Nỗi Đau đi lang thang trong những bức tranh trong những nụ cười hồn nhiên nhất Nỗi Đau khi ta đặt chân lên mặt đất khi ta hít thở khí trời Nỗi Đau chơi vơi trong những pho tượng đen lừng lững N
Thơ↗ ttvnol.com22 tháng 4, 2003MI KHÔNG HIỂU NỖI CÔ ĐƠN ĐÂU?omi không hiểu nỗi cô đơn đâu? hắn gắt với chiếc bóng của mình như thế cái bóng hỏi: ?othế cô đơn là gì?? ?ođấy! là ta có thể trò chuyện với mi?, hắn dịu giọng cái bóng trầm ngâm: ?otôi thì nghĩ khác, cô đơn là anh không thể trò chuyện? hắn bảo: ?omi điên à?? cái bóng cười khe khẽ, nụ cười bị chính
Thơ↗ ttvnol.com22 tháng 4, 2003VẮNGhoa hồng đẹp bởi lắng hương phố xuân đẹp bởi con đường vắng em nắng tơ chải tóc bên thềm chồi non hé mở mắt mềm soi sương mặt trời là cánh hoa vương vòm mây là tán lá đương rầm rì chim về rót khúc tình si nhân gian hớp lấy vài ly say mèm chao nghiêng trời đất ngày đêm gió lan réo rắt êm đềm như tay
Tùy bút↗ ttvnol.com22 tháng 4, 2003MặAnh công an mỏằY cỏằưa ra. Hỏn 'i vào. Anh ta 'óng cỏằưa lỏĂi. Tiỏng cỏằưa khỏằt khỏạt rưt lên 'ón chào. Hỏn nhơn quanh vỏằ>i 'ôi mỏt lỏằ 'ỏằ. MỏƠy gÊ câng buỏằ"ng câng nhơn hỏn vỏằ>i 'ỏằĐ cĂc loỏĂi 'ôi mỏt và cỏÊ con mỏt duy nhỏƠt cỏằĐa thỏng chỏằTt. Hỏn mỏằc ra tỏằô trong bỏằT quỏĐn Ăo ngỏằa vỏn.
Thơ↗ ttvnol.com22 tháng 4, 2003THÊM MỘT LẦN KHÔNG TÊNkhung cửa bám bụi cho ta hỏi chút: bây giờ loài người yêu hay ghét ta? chắc có lẽ cũng như ta với loài người không yêu và không ghét loài người không còn đáng yêu như khi ta chưa biết về tội ác, chiến tranh, vị kỷ không còn đáng ghét như khi ta chưa biết về những người không cam chịu chúng ta chuyển
Thơ↗ ttvnol.com21 tháng 4, 2003MỘT PHÚTđể gió với mưa lại trong lòng dành một phút cho mây cho nắng một phút thôi phẳng lặng rồi mặc cho bão táp thét gào một phút ư? một phút có là bao nhưng một phút nhiều khi là tất cả một phút yên bình là vô giá dành dụm một đời đổi một phút thảnh thơi cứ mặc tâm hồn thả sức bơi dù một phút sau hồn chế