Tùy bút↗ ttvnol.com14 tháng 4, 2003THẢNNắng, ánh đèn, gió mùa thu và quạt trần Tôi chẳng thấy gì mâu thuẫn cả Tạo vật hoà quyện buồn trong bầu không khí có em Khi chuông reo Tôi tạm gấp lại cây cầu ánh mắt và hoà tan ra hư vô Ở nơi ấy Có những bàn chân há hốc trong sa mạc Những đứa trẻ ôm đầu trong bóng tối Những con ếch vô vọng trầy trư
Thơ↗ ttvnol.com14 tháng 4, 2003QUỆT XExin chị đừng trừng mắt nhìn tôi chị yên tâm tôi không phải hạng người như thế chẳng cần đối phó với tôi đâu chị biết không những người phụ nữ mắt nâu khi vờ giận dữ trông rất ư tội nghiệp nhưng nếu chị lặng im và đi tiếp tôi lại buồn vì chị đã thờ ơ hoặc chị sợ sệt? hoặc chị bơ vơ? thật ra, cuộc sốn
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 4, 2003TÔI KHÔNG HẬNkhông tôi không hận tôi không hận nếu hận thì tôi đã chết rồi nhưng tôi chán lắm tôi buồn lắm đá trơ mình giữa nước đời trôi giá được khỏa thân tan thành giá bay về Bắc Cực trốn ánh trời nhưng tôi phải sống tôi phải sống cuộc đời đâu chỉ của mình tôi bao giờ mòn hết mòn tất cả bao giờ không sống nổi
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 4, 2003KHÔNG TÊN 16tôi muốn trốn chạy vào thế giới thoát khỏi nỗi buồn đơn độc đầy tim không biết nữa khi bước ra tôi đã sợ run người tôi quay lại lặng im ừ thế giới cũng không ghê như thế nhưng cũng gần như thế đấy, phải không? tôi thấy cuộc đời hời hợt quá thờ ơ như lá thả trôi sông tôi thấy cuộc đời vời vợi quá như
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 4, 2003NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG ANHbảo anh không được làm điều ác người phụ nữ trong anh đôi khi cho phép anh lười nhác người phụ nữ trong anh dạy anh đau vì nỗi đau người khác người phụ nữ trong anh đẽo trái tim thành hình mộc mạc nhưng người phụ nữ ấy chỉ đến khi anh ngắm em khi anh nâng niu nỗi nhớ và uống vào để dứt cơn hoảng sợ
Thơ↗ ttvnol.com13 tháng 4, 2003CUỐI CÙNGchúng tôi mất gì? chả mất gì cả bởi chúng tôi đã cố sống và cố không hối tiếc có điều loài người sẽ mất chúng tôi khi người ta bắt đầu đồng loạt nói có với chiến tranh và quyền định đoạt sinh mạng cuộc đời trở thành một trò chơi đẫm máu còn ai để quan tâm? khi ai đó bỗng cần một bàn tay hắn cần phải
Thơ↗ ttvnol.com12 tháng 4, 2003VẼlàm sao vẽ tiếng tim kêu làm sao vẽ lớp rong rêu phủ buồn làm sao vẽ nổi cội nguồn làm sao vẽ mắt chuồn chuồn thấy chi này thơ đang vẽ những gì hay em vẽ nỗi lầm lì nơi tôi vẽ mơ đêm đã chết rồi nụ cười em vẽ lộc chồi ban mai tôi hoang mang vẽ ngày dài: khói lìa miệng chén trà nhài ươm hương tôi lan
Tùy bút↗ ttvnol.com11 tháng 4, 2003Tôi thấy buồn cười bây giờ lại có những kiểu nghĩ: ?oCái này cứ như sách giáo khTôi thấy buồn cười bây giờ lại có những kiểu nghĩ: ?oCái này cứ như sách giáo khoa nên không thực tế, không nên tin?. Sách giáo khoa là đúc rút từ đời sống mà ra. Việc ứng dụng nó lại phải linh hoạt như mở những file nén ra vậy. Việc tôi viết nhiều người cảm thấy như sách giáo khoa làm tôi mừng quá,
Tùy bút↗ ttvnol.com11 tháng 4, 2003TRỪNG PHẠT- Cuối cùng thì ông đã giết mấy người? - Không nhớ. Nhưng nhiều. Nhiều lắm? - Tại sao? - Bọn chúng phải chết. Phải chết. - Chúng đã làm gì? - Tội ác. Chúng đã gây ra tội ác. - Thế còn ông? Ông đã giết người? - Không. Chúng không phải người. Tôi chỉ làm theo lẽ phải. Chúng phải bị trừng phạt. - Ông đ
Thơ↗ ttvnol.com11 tháng 4, 2003KHÔNG TÊN 15biết định nghĩa gì về tự do một con chim được bay nhảy trong ***g? một con cá được vẫy vùng trên cạn? một con người được tha hồ buồn chán? tự do tự do hai tiếng ấy sao mà xa lạ như Đức Chúa bị đóng đinh trên cây thánh giá thoải mái đi lang thang với tâm hồn cao cả? tự do tự do hai tiếng ấy không dàn
Thơ↗ ttvnol.com11 tháng 4, 2003RỪNG MẶT TRỜIánh sáng ngấm vào máu lá con hổ vằn nứt ra từ trong đá màn đêm tụ lại thành con báo đen bay xuyên qua thác nước không mảy may gợn ướt thác nước là mái tóc nàng tiên rừng gối đầu lên đỉnh núi hở em? rừng mặt trời gió đưa về đám khỉ bụi đời đàn dơi bay ra tắm nắng sói non nhoẻn cười trong trắng? rừng
Thơ↗ ttvnol.com11 tháng 4, 2003ÁM ẢNHám ảnh bởi những dòng máu lạnh đổ điên cuồng lên thế gian trong một vẻ nhạt nhẽo và an nhàn ám ảnh bởi những dòng máu nóng ngưng lại như bị chết cóng đã có những nơi nào đó chỉ còn toàn bóng với bóng ám ảnh bởi một bóng dáng để chở che và được chở che qua những đêm gầm thét ngập đầy hồn những xác ve
Tùy bút↗ ttvnol.com11 tháng 4, 2003trích từ trang 35..."Bài viết vừa rồi của chị có một sự ngộ nhận về thông tin là người Việt ủng hộ Mỹ đánh Iraq" hôm nay mới biết "người Việt ủng hộ Mỹ đánh Iraq" ở một đoạn trong bài viết "Những Hạnh Đường Phố Vẫn Trổ Bông" của chị Huệ là ám chỉ một số người gốc Việt đang định cư ở Mỹ chứ không phải người Việt trong n
Thơ↗ ttvnol.com11 tháng 4, 2003NỢđời đẹp quá nắng còn non đẹp quá sinh linh đau và chết thế nên buồn? mà ơ nhỉ buồn là gì nhỉ? cái ta đang có phải buồn không? thèm được lao động giữa ruộng đồng để quên hết hoang mang về cuộc chiến ô dù quên sự thật còn hiển hiện sao mà đời không ảo hở đời ơi? đến một ngày chiếc lá cuối cùng rơi ta
Thơ↗ ttvnol.com10 tháng 4, 2003LƯỠI HÁIbọn chúng đem treo cổ hòa bình và buộc vào cánh bồ câu những quả bom xám ngoét đời nhiều bụi quá làm lắm người mắt toét: ?ođánh nhau ấy mà, vẫn thế, có gì đâu?? những đứa trẻ đã chờ yên ấm rất lâu rồi bỗng chết hoặc bi quan thù hận đã hàng vạn năm rồi sao loài người hoài thiển cận cứ để im cho ác th
Thơ↗ ttvnol.com10 tháng 4, 2003NGHĨchẳng có con đường nào một đi không trở lại tôi đi quanh quả đất xoay tròn thời gian không ngừng đi nhưng vẫn luôn tái hiện qua biết bao cuộc đời người lớn, trẻ con? chẳng có tình yêu nào là thuốc độc tôi yêu em và tất cả đàn ông yêu tất cả đàn bà nếu có một cái gì là độc dược thì không phải tình yê
Tùy bút↗ ttvnol.com10 tháng 4, 2003Tớ kể chuyện tí nhé?Độ này, tớ hay phải đến bệnh viện điều trị ngoại trú. Ngày ngày, mang túi thuốc đi, đến nằm lên giường cho các bác sỹ cắm các cây kim châm cứu vào đầu, vào thái dương, vào tai... Nhắm mắt lại, nghe các cây kim rung rần rật, rần rật cảm tưởng như trong bộ óc mình, các sức sống đang nổi loạn. Sau đó t
Tùy bút↗ ttvnol.com10 tháng 4, 2003Tớ xin nói một chút suy nghĩ của mình:Từ hồi tớ vào box thica, tớ gặp hơi nhiều sự dễ dãi và nhiều cách thể hiện chứng tỏ với họ thơ chỉ là một thứ đồ chơi tiêu khiển. Nhưng đó là quyền của mỗi người, không có luật nào bắt thơ phải là thơ cả và cũng không mấy ai biết rõ thế nào là thơ. Theo quan điểm chủ quan của tớ thì thơ phải là một
Thơ↗ ttvnol.com10 tháng 4, 2003CON ĐƯỜNG DÀIô tô xe thồ xe gắn máy và xe không gắn máy trên cột đèn hai con kiến cụng râu leo trên bề ngang như spider man đi cứu rỗi cái dạ dày đứa trẻ sau xe Dream ngủ trong lòng mẹ mặc kệ những hỗn độn phố xá người đàn bà giật mình trước những tiếng còi người đàn ông phiêu lưu trong dòng đời với hai sinh mạn
Thơ↗ ttvnol.com9 tháng 4, 2003KIẾN VÀ VOI...tặng các bạn CÚ... con voi bảo con kiến: ?oxin lỗi đê, chạy đi đâu hộc tốc dẫm cả vào chân tao rồi đấy? con kiến hét lên: ?omày xin lỗi thì có, nói gì oang oang thế, điếc hết cả tai tao? con voi hét to hơn nữa: ?omày rủa thầm cái gì, nói to lên để tao nghe với? kiến dỗi: ?okhông nói? voi năn nỉ:
Thơ↗ ttvnol.com9 tháng 4, 2003TÔI YÊU BÁC HỒkhông phải vì câu khẩu hiệu: ?oĐời đời nhớ ơn chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của **********************? mà bởi những đêm trắng Bác thức vì tổ quốc bàn tay chai vì làm phụ bếp xúc tuyết và viết cho tự do tôi yêu những giọt nước mắt của Bác cho nhân dân trong bom đạn trước cái c
Thơ↗ ttvnol.com9 tháng 4, 2003ẢO DIỆU KHÔN LƯỜNGchuyện kiến mà biến ra voi ô hô con kiến có vòi bạn ơi từ ngày ếch hóa mặt trời hình như tớ lại lắm lời phải không? 09.04.03 linh
Thơ↗ ttvnol.com9 tháng 4, 2003RỢNnhịp chập chờn làm méo mó trái tim nơi nỗi buồn đã thành một khối vuông xanh lạnh tôi đã bảo là tôi không có cánh đời bảo ?ođừng bay nữa? là sao? trong hoang sâu rờn rợn những thét gào tôi tắt tiếng óc run lên bần bật tôi chẳng cần một điều gì sất chỉ hòa bình và tôi sẽ tìm em sống nữa ư? tôi thèm l
Thơ↗ ttvnol.com8 tháng 4, 2003BOM THÔNG MINHnày những quả bom của các người có ngửi được đâu là người tốt kẻ xấu không? nếu nó mà biết giết kẻ ác các người bị nó bay vào mặt từ lâu rồi các người biết không các người bốc mùi kinh lắm ở đây, cách nửa vòng trái đất ta còn bịt mũi nữa là? ta thương lắm con cái các người phải gọi những kẻ sát nhân
Thơ↗ ttvnol.com7 tháng 4, 2003MỘT CHUYỆN TƯỞNG TƯỢNG IItôi hỏi con kiến: ?otại sao chiến tranh chưa chấm dứt?? con kiến không trả lời tôi thổi phù và sinh vật nhỏ bé không có kiến quyền ấy bay đi đâu mất tôi hỏi con muỗi: ?otại sao chúng nó được ngang nhiên giết người?? con muỗi tiếp tục đốt tôi tôi đợi nó hút no máu rồi đập nó nát bét máu bắn lên mặt t
Thơ↗ ttvnol.com7 tháng 4, 2003TÔI ƯỚCmột tên lính ngắm con bồ câu lạc lõng giữa vùng trời Iraq rồi hắn hạ súng xuống trong tim hắn còn một cái gì đó nhưng hắn đã nhả đạn vào một người đàn bà mang thai vì nghĩ trong bụng chị ta có bom cảm tử tên lính hắn làm theo chỉ thị: ?ogiết sạch những kẻ khả nghi? bản thân hắn cũng lơ lửng giữa sốn
Thơ↗ ttvnol.com7 tháng 4, 2003AI CƯỜI MÀ XINH THẾcho lá úa quên tàn trái sầu đương lơ lửng bay lên trời vỡ tan ai cười mà xinh thế mưa đứng sững lưng trời nắng từ đâu bước lại tựa vào mưa bồi hồi ai cười mà xinh thế cho trái đất yên bình đến Đường Tăng cũng gật ừ, xinh thật là xinh ai cười mà xinh thế lão chiến tranh cúi gằm cô bé và cậu bé bước t
Thơ↗ ttvnol.com7 tháng 4, 2003TRỪNG PHẠTđến một ngày trẻ con sẽ thắc mắc: ?oông ơi, tại sao cướp nhân quyền không bị trừng phạt?? người ông định cười chua chát mà bảo: ?ovì nhân quyền không nhìn thấy được, cháu ạ? nghĩ thế nào lại thôi, đành lặp lại điệp khúc cũ rích: ?olớn lên rồi cháu sẽ hiểu? chẳng biết đứa trẻ ấy có được lớn lên không
Thơ↗ ttvnol.com7 tháng 4, 2003KHÔNG CÓ TÊNcó mảnh hồn nào không trầy xước đâu em khi bóng tối đã bắt đầu nhân tạo tôi không vạch mặt những điều gian xảo vì có ai dám ngước nhìn đâu phố vắng dần những cánh bồ câu tôi biết chúng sẽ chết trên đường bay đến phương trời khác tôi có đàn nhưng không biết nhạc bồ câu biết bay nhưng không điểm dừng
Thơ↗ ttvnol.com5 tháng 4, 2003RặItrong giỏƠc ngỏằĐ trong 'êm nào ai thỏƠy có tiỏng chuông thĂnh thót cỏằĐa linh hỏằ"n trên quỏĐng mỏt 'Ê hiu hiu khâp 'Ê vô tơnh rỏằc rỏằĂ Ănh hoàng hônõ?Ư tôi vỏôn thỏƠy anh nỏm im ỏằY 'ó không 'ỏằ>n 'au mà câng chỏng yên bơnh linh hỏằ"n anh chỏằ? mỏằTt mơnh anh hiỏằfu khi cặỏằi môi trong ỏƠy rỏƠt x